“Được.” Lý Kiến Quốc tuy cũng muốn đã tay một phen với đám cá, nhưng vẫn biết việc chung quan trọng hơn. Hắn xách túi quay lại chỗ xe, ngồi lên thành xe ngựa, móc hộp thuốc lá cuốn từ túi áo ra, rồi lấy giấy cuốn thuốc, chậm rãi cuốn một điếu.
Sống đến ngần này rồi, đây là lần đầu hắn thấy nhiều cá như thế!
Mùa đông năm nay chắc chắn không thiếu cá ăn nữa rồi.
Trời dần sáng lên, đống cá bên cạnh xe ngựa cũng chất ngày một nhiều. Chẳng mấy chốc đã có hơn chục túi cá, nhưng sau đó tốc độ họ mang cá về bắt đầu chậm lại.

