Lý Long không thật sự đồng tình với cách nói "cứu mạng" này. Hắn thấy chỉ tính một nửa thôi. Không phải hắn làm bộ làm tịch, mà là trong đầu vẫn còn văng vẳng những lời vừa rồi. Nếu không có hắn, ba anh em nhà họ Lương cũng đâu đến đây đục hố băng bắt cá.
Sống lại một lần, Lý Long vẫn luôn có lòng kiêng dè. Bây giờ hắn đã chắc chắn đây không phải mơ, vậy thì một khi hắn đã tới đây, đã thay đổi mọi chuyện, ắt cũng phải gánh lấy nhân quả do sự thay đổi đó mang lại.
Đó cũng là lý do vì sao mỗi khi thấy mọi người đổi đời theo chiều hướng tốt lên, hắn sẽ thấy vui. Còn chuyện của Lương lão nhị lần này, rõ ràng là một ảnh hưởng không tốt.
"Không sao, không sao đâu." Lý Long xua tay, "Mọi người đều ở ngay gần đó, dù nhất thời không để ý thì sau cũng phát hiện thôi. Chỉ cần hét lên một tiếng là mọi người chạy tới ngay. Vừa nãy lão Triệu còn qua dặn tôi tự mình phải cẩn thận một chút mà. Người trong đội mình, chẳng ai đứng nhìn mặc kệ đâu."

