Mấy ngày nay đang dịp đốt pháo, trong túi Lý Cường lúc nào cũng có một hộp diêm — thật ra thằng bé muốn có cái bật lửa như của tiểu thúc cơ, cái đó mới oách, tiếc là tiểu thúc chắc chắn không cho, mà bố cũng càng không cho.
Thế nên thằng bé chỉ có thể dùng diêm — mà thời buổi này, trong túi có được một hộp diêm cũng đã là khá lắm rồi, đám bạn chơi cùng thậm chí chỉ có mỗi một cây hương. Dù sao diêm cũng phải bỏ tiền ra mua, đâu phải nhà nào cũng khá giả đến mức để con nít cầm diêm đi chơi.
Chạy tới trụ sở đội cũ, thằng bé tìm một góc khuất — mấy chỗ thế này Lý Cường quá rành rồi, góc nó chọn khá sạch, không có ai ị ở đó — từ sau khi trụ sở đội cũ bị bỏ hoang, không ít người toàn vào đây đi vệ sinh, trời nóng mà lỡ dẫm trúng một bãi thì đúng là tởm không chịu nổi.
Lý Cường tìm được chỗ rồi thì dựa lưng vào tường, ngậm điếu thuốc lên miệng trước, sau đó móc hộp diêm ra, rút một que, thử cảm nhận hướng gió, rồi quay đầu vào góc tường, quẹt lửa xong lập tức lấy tay che lại, từ từ đưa đến đầu điếu thuốc trong miệng.

