Bà cũng không ngờ cô có thể viết ra được một bài như thế, tính chân thực rất mạnh.
“Chào cô Trương, chào cô Trịnh! Chào cán sự Mã!” Diệp Lạp Á lần lượt bắt tay chào hỏi, “Nhà Harimu ở ngay phía trước, để em dẫn đường.”Phóng viên Trương này nhìn ngoài thì mới hơn ba mươi, nhưng ánh mắt rất sắc, cứ như liếc một cái là nhìn thấu hết mọi chuyện. Diệp Lạp Á lập tức thấy hơi hồi hộp.
Trịnh Minh Nguyệt định nói tôi đâu phải cô giáo, tôi cũng chỉ hơn cô có hai ba tuổi thôi, nhưng chưa kịp nói ra.
“Hay là lên xe đi?” Mã Hiểu Yến nói, “Như vậy sẽ nhanh hơn.”

