Vương Bình phóng đi như bay, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Vạn Linh cốc. Nơi này ẩn mình giữa quần sơn trùng điệp, chìm sâu trong màn sương trắng mờ ảo.
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn lại dần dần chậm bước.
"...... Hình như không đúng lắm."
Sắc mặt Vương Bình trở nên ngưng trọng, ngẩng đầu nhìn mây đen vần vũ trên không. Trận đấu pháp giữa Vưu đạo cô và vị chân truyền thần bí kia vẫn chưa kết thúc, mưa to vẫn trút xuống xối xả.

