Giọng nói của Vương Bình cuồn cuộn vang lên, hoàn toàn bỏ qua giới hạn của không gian và thời gian, lấy tâm truyền tâm, nổ vang như sấm ngay trong lòng Lạc Hồn trai chủ.
Cảm giác ấy hệt như bị ai đó nện một búa thẳng vào đầu.
Ù tai, hoa mắt, hoang mang tột độ... Ý thức của Lạc Hồn trai chủ cứ thế bị chém đứt ngang, khiến lão chẳng kịp đưa ra bất kỳ phản ứng chống đỡ nào.
Cảm giác này tựa như có một nắm đấm vô hình, xuyên thủng lớp phòng ngự linh thức để nện thẳng vào thức hải của lão. Đến khi lão vất vả lắm mới bừng tỉnh, bàn tay của Vương Bình đã xé toạc eo bụng lão. Máu tươi bung nở như đóa hồng liên, sóng xung kích từ quyền kình điên cuồng tàn phá cơ thể lão.

