Trong tĩnh thất u tối, một lão nhân mặc bạch bào vô cùng nổi bật. Tuy hai bên thái dương đã lốm đốm bạc, nhưng tấm lưng y vẫn thẳng tắp, đôi mắt ôn hòa ngập tràn ý cười.
Người này chính là Bạch Liên giáo chủ, Thủ Trùng!
‘Lão già chết tiệt này...!’
Đồng tử Vương Bình co rụt lại, như lâm đại địch, nhưng vẫn giữ được vẻ trấn định. Dù sao lúc này hắn đã không còn là tên nội ứng đáng thương nơi huyện nha năm xưa nữa.

