Logo
Chương 26: Khẩn trương luyện tập! (Bạch Ngân Minh tăng thêm) (1)

“Bí quyết dùng đao không ngoài sáu chữ: tay phải vững, mắt phải chuẩn. Nhắm chuẩn đầu, một đao chém xuống, đao không tuột khỏi tay là đã nắm chắc một nửa phần thắng.”

“Nhìn đao pháp mèo cào của ngươi xem.”

“Mắt nhìn không chuẩn, đao cầm không vững, chẳng có lấy một động tác nào ra hồn.”

“Luyện lại!”

...........

Mặt trời đã lên cao ba sào, giáo trường huyện nha đã hừng hực khí thế. Thế nhưng khác với ngày thường, rất nhiều lão bổ khoái thâm niên lại chẳng thấy tăm hơi đâu.

“Đi bắt tên phản tặc Bạch Liên kia cả rồi.”

Lưu Diệp vừa rít thuốc, vừa tiếp tục nắn nót động tác cho Vương Bình, càu nhàu nói: “Dù sao cũng là món hời từ trên trời rơi xuống, bổ khoái nào mà không động tâm?”

“Tên phản tặc kia đêm qua xông vào huyện nha, bị đại nhân bắn một tiễn xuyên người. Dưới con mắt của bao người, da thịt gân cốt hắn đều nứt toác, máu chảy hơn phân nửa, tủy cốt chắc cũng chẳng khá khẩm gì. Cho dù có bản lĩnh ngoại công viên mãn, bây giờ e là sức lực chẳng còn nổi một thành, đây chính là cơ hội trời cho để đánh chó rơi xuống nước.”

Nghe vậy, Vương Bình không nhịn được lên tiếng: “Lưu gia, ngài không động tâm sao?”

“Tất nhiên là không rồi.”

Giọng điệu Lưu Diệp rất bình thản: “Tiểu Vương này, ta thấy ngươi là kẻ có thể đào tạo được nên hôm nay sẽ dạy ngươi một bài học. Ngươi có biết làm bổ khoái, điều quan trọng nhất là gì không?”

“Là gì vậy?” Vương Bình tò mò hỏi.

“Nhẫn nại!”

Lưu Diệp nhấn mạnh từng chữ: “Mặc kệ trời sập đất nứt, ta vẫn kiên quyết nằm im bất động. Trời có sập xuống thì cũng có kẻ cao kều đỡ trước, chẳng rơi trúng đầu hai ta được đâu.”

“Tiểu tử, ngươi nhớ kỹ cho ta, thiên hạ này là thiên hạ của những kẻ mạnh. Hạng tiểu nhân vật như chúng ta muốn sống sót thì phải học cách luồn lách sinh tồn... Nói toẹt ra, chính là chỉ làm những việc thấp hơn nhiều so với năng lực của bản thân. Như vậy vừa nắm chắc phần thắng, lại vừa có đủ đường lui.”

“Cứ lấy ta làm ví dụ.”

“Khắp cả huyện nha, hầu như tất cả bổ khoái đều thu lệ tiền trong thành, kiếm chác đầy bồn đầy bát. Chỉ có ta là ra chợ tạm ngoài thành, kiếm chút tiền tiêu vặt.”

“Tại sao ư?”

Nói đến đây, Lưu Diệp lộ vẻ đắc ý: “Bởi vì ngoài thành an toàn! Kẻ mạnh thực sự đều tập trung trong thành, thu lệ tiền ở đó rủi ro lắm.”

“Dù sao cái trò này cũng chẳng quang minh lỗi lạc gì, rặt là kiếm tiền trên xương máu người khác.”

“Sơ sẩy một cái, gặp phải tên thiếu hiệp sửng cồ nào đó đứng ra đòi lại công đạo, tuổi trẻ bồng bột ra tay không biết nặng nhẹ, có khi nó đánh chết ngươi luôn ấy chứ!”

“Đừng có không tin, huyện nha từng có tiền lệ rồi đấy!”

“Thế nhưng chợ tạm ngoài thành lại chẳng có nhiều phiền toái như vậy. Về cơ bản là không có nhân vật lợi hại nào, ta thu cũng chẳng nhiều nhặn gì, tuy kiếm được ít nhưng được cái an toàn.”

“Lại lấy lần này làm ví dụ.”

Lưu Diệp dường như đã bắt trúng mạch chuyện, thao thao bất tuyệt:

“Rõ ràng chuyện xảy ra tối qua là vị Bạch Liên giáo chủ kia và Trần đại nhân của chúng ta đấu pháp từ xa với nhau. Đây là việc mà chúng ta có thể tùy tiện xen vào sao?”

“Lỡ như trên đường đi bắt tên phản tặc kia, lại đụng ngay Bạch Liên giáo chủ đến cứu người thì sao?”

“May mắn một chút, Trần đại nhân còn kịp thời cứu ngươi một mạng, cùng lắm là tàn phế suốt đời. Còn xui xẻo thì e là huyện nha chỉ có thể phát tiền tuất cho gia đình ngươi mà thôi.”

Vương Bình nghe vậy lập tức hiểu ra vấn đề:“Mồi nhử...”

Lưu Diệp khẽ gật đầu: “Ngươi tự hiểu là tốt rồi. Tóm lại, vũng nước đục này ta tuyệt đối không dính vào. Tiểu tử ngươi cũng thu liễm tâm tư lại, ngoan ngoãn luyện đao đi.”

Vương Bình gật đầu, ngay sau đó thở hắt ra một hơi dài.

Một hơi này trút ra, dường như cuốn trôi toàn bộ sự xao động trong lòng. Thần thái Vương Bình khôi phục vẻ bình tĩnh, tiếp tục diễn luyện đao pháp.

Lưu Diệp thấy vậy thì thầm tán thưởng.

‘Quả nhiên có tiền đồ, biết nghe lời khuyên, lại khắc chế được lòng tham. Xem ra không quá ba ngày, 【Diêm La tam ma đao】 có thể thực sự nhập môn rồi.’

‘Mà nói đi cũng phải nói lại, 【Thiết Ngưu công】 của hắn luyện đến đâu rồi nhỉ?’

‘Hình như hắn vẫn chưa đến Đan Phượng lâu...’

Lưu Diệp nghĩ ngợi một lát, tự cho rằng mình đã nhìn thấu tâm lý Vương Bình: ‘Tám phần là lo bản thân vẫn là trai tân, chưa biết kiềm chế, dập vài cái đã không nhịn nổi chứ gì?’

Cho nên mới muốn nhập môn để nâng cao năng lực một chút trước khi thực chiến... Người trẻ tuổi ưa sĩ diện mà, có thể hiểu được!

Nghĩ đến đây, Lưu Diệp thầm cười:

‘Tiểu tử ngây thơ, nhập môn đâu có dễ dàng như vậy?’

‘Với độ khó và cường độ của 【Thiết Ngưu công】, muốn nhập môn trong một đêm thì ít nhất phải luyện mười bảy, mười tám lần, cho dù là thanh niên trai tráng cũng không chịu nổi đâu.’

............

“Tối nay tranh thủ luyện thêm một trăm lần!”

Kết thúc buổi tập, trở về nhà, ăn xong phần cơm nước do Duyệt Lai lâu mang tới, Vương Bình lại đóng chặt cửa nẻo, sau đó ngồi xếp bằng trên giường, bày ra tư thế nghiêm trang chuẩn bị luyện võ.

Quả đúng như Lưu Diệp dự liệu.

Mặc dù thân thể vẫn còn rất trẻ khỏe, nhưng khi luyện đến lần thứ ba, sắc mặt Vương Bình đã hơi trắng bệch, bàn tay đang gồng lên làm dáng cũng khẽ run rẩy.

Thế nhưng giây tiếp theo, chỉ thấy hắn hít sâu một hơi, mười ngón tay đan nhẹ vào nhau, vậy mà lại kết thành một đạo thủ ấn kỳ quái. Ngay sau đó, từ đầu ngón tay hắn đột nhiên bùng lên một đốm tinh hỏa, nhấp nháy giữa căn phòng tối tăm, rồi như dòng nước chảy xuôi tràn ngập khắp toàn thân, giúp cơ thể hắn khôi phục lại sức sống.

Pháp thuật 【khí cấm】!

Mặc dù sau khi mất đi Lực Sĩ Chi Thân, 【khí cấm】 của Vương Bình đã không còn khả năng đao thương bất nhập, nhưng việc cầm máu sinh cơ, tẩm bổ phục hồi cơ thể thì vẫn dư sức làm được.

Đặc biệt là khi dùng vào việc luyện công.

Chân khí vất vả ngưng luyện ra tuy số lượng không nhiều, nhưng dùng để bù đắp hao hụt, nhanh chóng khôi phục tinh khí thần đã tiêu hao thì vẫn hoàn toàn dư dả.

Do đó, tiến độ tu luyện 【Thiết Ngưu công】 của Vương Bình đã vượt xa sức tưởng tượng của Lưu Diệp.

Mới là ngày thứ hai, hắn đã luyện môn công pháp này tới cảnh giới tiểu thành. Tính toán khiêm tốn nhất, muộn nhất là trong vòng bảy ngày, hắn có thể đẩy môn công pháp này lên tới đại viên mãn.