Hít! Thở!
Trong chớp mắt, Vương Bình lờ mờ cảm nhận được một luồng khí như có như không tràn vào từ miệng mũi, sau đó đả thông toàn thân, lưu chuyển khắp tứ chi bách hài.
Cảm giác này hoàn toàn khác biệt với hít thở bình thường. Luồng khí cơ này dường như mang theo một sự thần dị khó mà tưởng tượng nổi. Nó đi đến đâu, da thịt xương cốt của hắn đều phát sinh biến hóa long trời lở đất đến đó. Tiếng máu chảy trong cơ thể càng lúc càng vang dội, cho đến khi luồng khí cơ này dung nhập vào tận sâu trong tủy xương.
'Cảm giác này... Lẽ nào đây chính là linh khí?'
Giây tiếp theo, dị biến chợt nảy sinh.
Nhìn lại, chỉ thấy gương mặt của Vương Bình vậy mà lại lấy mi tâm và chóp mũi làm trung tâm, nứt ra hai bên. Trên cùng một khuôn mặt thình lình hiện ra hai dáng vẻ hoàn toàn khác biệt.
Nửa mặt bên trái, mày kiếm mắt sáng, dương cương uy vũ.
Nửa mặt bên phải, môi son mắt phượng, nhu tình như nước.Trước ngực, sau lưng và dưới nách hắn cũng lồi lên những khối u thịt kỳ quái, tựa như tay chân của trẻ sơ sinh vừa mới phát triển, trông vô cùng quỷ dị và rợn người.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, lúc này Vương Bình vẫn cảm thấy rợn tóc gáy. Nhưng rất nhanh, hắn đã dằn xuống mọi suy nghĩ hỗn loạn.
'May mà có 【Thiết Ngưu công】...'
Nhờ trạng thái thả lỏng có được sau thời gian dài rèn luyện, Vương Bình không quá hoảng loạn. Hắn nhanh chóng ổn định tâm thái, cố gắng điều động luồng khí cơ thần dị bên trong cơ thể.
'Đây chính là bước cuối cùng của 【dục giới thiên sinh pháp】 - thân hiện dị tượng. Do đó, sự dị biến trên nhục thân này chính là minh chứng cho quá trình tiến hóa và lột xác.'
'Nhưng bước này cũng tiềm ẩn rủi ro cực lớn. Dù sao tiến hóa không phải lúc nào cũng tốt, bắt buộc phải dùng ý chí của bản thân để khống chế quá trình này.'
Nếu không, một khi hướng tiến hóa chệch đi, hậu quả sẽ khôn lường.
Ví như lúc này, hắn đang ở trạng thái chồng chéo giữa 【dục giới thiên nữ】 và 【dục giới thiên nhân】, nếu đi chệch hướng, thậm chí có khả năng trực tiếp từ nam biến thành nữ.
Như vậy vẫn còn may chán.
Tệ hơn nữa là biến thành kẻ không nam không nữ, hoặc nhục thân trực tiếp sụp đổ.
Nghĩ tới đây, Vương Bình càng thêm trấn định tâm thần. Hắn nghiêm ngặt tuân theo nội dung của 【dục giới thiên sinh pháp】, từng bước điều chỉnh lại cơ thể đang trong quá trình dị biến.
'Đáng tiếc, 【tha hóa tự tại thống nhiếp dục giới thiên thư】 lại không trọn vẹn.'
'Nếu được tu hành công pháp hoàn chỉnh rồi mới tiến hóa cơ thể, mình chẳng những không bị ảnh hưởng bởi sự dị biến nhục thân này, mà thậm chí còn có thể chủ động khống chế nó.'
'Nhưng ta cũng chẳng cần phải sợ, thời gian hồi của 【vực ngoại thiên ma】 đã kết thúc. Dù có thất bại thì cùng lắm làm lại từ đầu, ta có đủ cơ hội để sửa sai.'
Thời gian từng chút trôi qua.
Cuối cùng, Vương Bình cũng mở bừng hai mắt, sắc mặt không vui không buồn. Ngũ quan vốn bị nứt toác nay đã liền lại, những tay chân mọc thừa ra cũng nhanh chóng khôi phục nguyên trạng.
“Trời không phụ lòng người... Thành công rồi!”
Gần như cùng lúc đó, luồng khí cơ thần dị được hắn hút vào cơ thể lúc trước dường như cũng đã cạn kiệt sự huyền diệu, hóa thành một ngụm trọc khí bị hắn thở hắt ra ngoài.
Dục giới thiên nhân thân, thành tựu!
Khoảnh khắc này, Vương Bình chỉ cảm thấy toàn thân như đang được ngâm mình trong suối nước nóng, khí huyết bốc lên hừng hực, vô cùng sảng khoái. Thế giới trong mắt hắn cũng theo đó mà đại biến.
Cảm giác này cực kỳ huyền diệu. Rõ ràng là bên trong cơ thể nơi mắt thường không thể nhìn thấu, nhưng ý niệm của hắn lại có thể “nhìn” thấy rõ mồn một từng đường huyết quản, từng thớ cơ bắp, cho đến tận ngũ tạng lục phủ. Hắn cảm nhận được chúng đang vận hành, phác họa ra một mạng lưới vô cùng phức tạp bên trong cơ thể.
'Đây chính là... 【linh thức】?'
Trong lòng Vương Bình dâng lên một cỗ minh ngộ. Đây chính là ý niệm của tu tiên giả sau khi siêu thoát khỏi sự trói buộc của nhục thể. Nay nhờ vào bí pháp cải tạo, hắn cũng đã sở hữu được năng lực thần dị như vậy!
Giây tiếp theo, Vương Bình chuyển hướng tầm nhìn.
Linh thức từ nội thị chuyển sang ngoại quan. Phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh, hắn dường như nhìn thấy được màu sắc của gió, nghe được âm thanh của hoa cỏ, ngửi được cả mùi vị của cảm xúc.
“Keng keng!”
Trường đao ra khỏi vỏ, bầu không khí vốn vô cùng oi bức trong phòng do trận ác chiến kéo dài mấy canh giờ liền bị quét sạch sành sanh, những luồng gió lạnh phần phật tỏa ra bốn phương tám hướng.
【Diêm La tam ma đao】!
Sát na này, đao ý tham nồng đậm đến cực điểm lại hiện lên trong lòng, nhưng căn bản không thể lay động được linh thức của Vương Bình, dễ dàng bị hắn trấn áp xuống.
Đao thứ nhất, nhập môn!
Ngay sau đó, tham ý thoái lui, thay vào đó là cơn giận dữ không thể đè nén. Sân chi đao ý hiện lên, tựa như một lò lửa hừng hực nung nấu tâm linh hắn.Thế nhưng vẫn vô dụng!
Linh thức của tu tiên giả tạo thành thế áp đảo hoàn toàn đối với võ giả. Vàng thật không sợ lửa thiêu, tâm cảnh của Vương Bình mảy may không bị ngọn lửa phẫn nộ làm cho dao động.
Đao thứ hai, tiểu thành!
Ngay sau đó, nộ hỏa thối lui, thay vào đó là sự ngu muội vô tri, là tâm tính u mê, là vô minh, là si chướng, tựa như một tầng bóng tối bao phủ lấy tâm trí hắn.
Nhưng cũng chính vào lúc này, Vương Bình đột ngột ngẩng đầu.
“Phá!”
Một tiếng quát vang lên tựa sấm sét giữa trời quang, đao quang lóe sáng, trong nháy mắt chém tan mọi si mê. Khí huyết toàn thân sôi trào khiến mồ hôi bốc lên nghi ngút như hơi nước!
Đao thứ ba, đại thành!
Giây tiếp theo, mọi dị tượng đều lắng xuống, hơi mồ hôi tan đi. Vương Bình chậm rãi bước xuống giường, hờ hững nắm lấy thanh trường đao.
“Keng ——!”
Trong chớp mắt, thân đao rung lên bần bật, kéo theo những đường đại cân trên khắp cơ thể hắn cũng cuồn cuộn nổi lên, quấn chặt vào nhau, phát ra tiếng rít trong trẻo tựa long ngâm.
Gân hóa long!
Khoảnh khắc này, Vương Bình cảm nhận rõ ràng sức mạnh đang tràn trề trong tứ chi bách hài, tựa như một thùng thuốc súng, bất cứ lúc nào cũng có thể ầm ầm bùng nổ.
‘Ta thế này là... đao pháp đã viên mãn rồi sao?’
Vương Bình có chút khó tin.
Khí huyết sôi trào, đại cân căng cứng, sức mạnh cuộn trào, vô số cảm giác đan xen vào nhau, mang lại cho hắn một loại khoái cảm vượt xa tất thảy.
‘Điểm khó của 【Diêm La tam ma đao】 không nằm ở chiêu thức mà là đao ý, vốn dĩ quả thực khó nhằn hơn võ công thông thường. Thế nhưng linh thức của ta lại mang đến hiệu quả kỳ diệu, khiến đao ý không thể lay động được tâm trí ta nữa. Kết quả là luyện một mạch thành công, dễ dàng đẩy thẳng lên cảnh giới viên mãn!’
Sự lột xác về bản chất sinh mệnh này quả thực khiến hắn say mê đến mức không thể dứt ra được!
“Bây giờ ta mạnh đến mức nào rồi?”
Vương Bình chậm rãi nắm mở lòng bàn tay, thầm nghĩ trong lòng: “Long cân có bốn đẳng cấp: hủy long, giao long, cầu long, chân long. Lúc này ta đang ở tầng thứ nào?”
Liệu có thể giống như Thủ Trùng lúc trước, một đao chém nát hòn giả sơn không?
Thật muốn tìm một kẻ để chém thử một đao xem sao!
Nghĩ tới đây, Vương Bình chợt sinh ra cảm ứng, ngẩng phắt đầu nhìn ra bên ngoài.
“..... Hửm?”
Ngay vừa rồi, linh thức của hắn phản hồi lại một luồng cảm xúc mãnh liệt đến tột cùng, tràn ngập sự phẫn nộ, uất ức, hơn nữa mũi nhọn lại chĩa thẳng vào hắn.
Kẻ nào?
“Ta phá Đan Phượng lâu thành ra bộ dạng này, có người tức giận với ta cũng là chuyện bình thường. Nhưng nộ ý mạnh đến mức này, lại còn mang theo oán hận..... thế thì không đúng lắm.”
Nghĩ vậy, Vương Bình lập tức vận chuyển linh thức, nương theo luồng cảm xúc kia “nhìn” thẳng về phía đại sảnh Đan Phượng lâu, cuối cùng khóa chặt mục tiêu lên người một kẻ.
‘Khá lắm, còn biết dịch dung?’
Linh thức vừa quét qua, Vương Bình lập tức nhìn ra điểm kỳ quái của người này. Da thịt gân cốt đan xen chằng chịt, rõ ràng không phải là diện mạo ban đầu mà là do ngụy trang mà thành.
Thế nhưng, khi hắn dùng linh thức nhìn rõ chân dung của đối phương, biểu cảm trên mặt lập tức cứng đờ.
“Tạ Thạch...... Tạ sư huynh?”
Ầm ầm!
Đêm ấy, trăng mờ gió lộng, mưa tuôn xối xả.
