"Phù... khà..."
Côn Vân hít một hơi thật sâu rồi lại thở ra một hơi dài. Mỗi một lần thổ nạp, linh khí sôi trào tựa như những lưỡi dao sắc bén cứa vào cuống họng, xé rách pháp thể của hắn.
Cứ thế bước đi một hồi lâu, Côn Vân rốt cuộc cũng nhìn thấy hồ nước hai màu đen trắng ở phía xa. Thế nhưng với tu vi của hắn, muốn tiến thêm về phía trước đã là chuyện không thể nào.
Nghĩ tới đây, hắn đành dừng bước, dồn hết tinh khí thần, cất giọng nhỏ nhẹ:

