Trên Tĩnh Viễn quan, thần sắc Côn Luân có chút mờ mịt.
Tò mò về chuyến đi lần này của Vương Bình, y cũng đứng quan sát từ xa. Nào ngờ lại thấy hắn cứ như con ruồi mất đầu, đâm sầm thẳng vào cạm bẫy của Phạn quốc.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Côn Luân nghiêng đầu, khó thể tin nổi. Y hoàn toàn không ngờ Vương Bình chẳng thèm chuẩn bị gì, cứ thế cắm đầu lao lên liều mạng.

