Đám đông hóng biến trước cửa Khách sạn Kim Huy dần giải tán vì chẳng còn gì vui để xem nữa. Bởi lẽ từ đầu đến cuối, ông trùm Dư Cao chẳng dám ló mặt ra, cứ thế mặc kệ Đại thư ký Lương làm mưa làm gió, vả mặt bôm bốp ngay trên địa bàn của mình...
Lương Duy Thạch khéo léo từ chối ý tốt đưa về bằng xe cảnh sát của Phó đội trưởng Sử Sách, tự mình bắt taxi về chỗ ở. Trên đường đi, hắn gọi điện tán gẫu với Lý Thanh Nghiên và kể lại chuyện vừa xảy ra tối nay.
"Ở trường đại học bọn em cũng có nữ sinh bị ép đi tiếp khách đấy!" Giọng Lý Thanh Nghiên nghe đầy phức tạp.
Chữ "bị ép" mà cô nói mang hai tầng nghĩa. Một là bị cuộc sống đưa đẩy, cần tiền gấp nên đành nhắm mắt đưa chân làm cái nghề dịch vụ ấy; hai là vì trẻ đẹp nên bị kẻ xấu nhắm trúng, dùng đủ thủ đoạn từ uy hiếp, dụ dỗ đến bạo lực để ép làm tình nhân cho kẻ có tiền có quyền, hoặc biến thành cây hái ra tiền cho các tụ điểm ăn chơi.

