Lần này khách khứa đến đông, lại còn có cả bạn của bạn, Phó xã trưởng Lương không tiện sắp xếp ăn cơm ở ký túc xá nữa. Thế là hắn đặt một phòng bao ở nhà hàng xịn nhất xã - "Hách Tưởng Lai". Hắn còn đặc biệt mời cả Bí thư Đảng ủy và Xã trưởng đến để "làm màu" – à nhầm, "tiếp rượu".
Mang tiếng là phòng bao nhưng thực chất chỉ dựng thêm cái vách ngăn. Trên bàn bày biện toàn món ăn dân dã.
Nhậm Thành Vũ và Dịch Văn Yến đương nhiên chẳng ý kiến gì. Hạ Dung thì mải ngắm nghía gương mặt ngày càng nam tính của Lương Duy Thạch ở cự ly gần, cảm thấy có ăn hay không cũng chẳng quan trọng.
Chỉ có cô bạn đi cùng cô ấy là nhíu mày không dãn. Vừa nhìn thấy cái gọi là môi trường "vừa sạch vừa vệ sinh" đơn sơ của quán, lại thêm mặt bàn lấm lem vết dầu mỡ ngay trước mắt, cô ta tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

