Nhìn cụ già tính tình hệt như một lão ngoan đồng, Tổng thư ký Dương không nhịn được cười. Gã quay sang thì thấy trên gương mặt Bí thư Cố cũng đang vương nét cười sâu xa.
Chỉ có Chu Kiếm - tài xế kiêm vệ sĩ là mặt lạnh tanh. Cậu ta được huấn luyện chuyên nghiệp rồi, dù chuyện có buồn cười đến đâu cũng tuyệt đối không cười. Hơn nữa, với cậu ta thì làm gì có khái niệm "không nhịn được".
"Cụ ơi, cháu nghe nói Bí thư xã mình họ Ngô, Xã trưởng họ Lưu. Thế cái cậu Xã trưởng Lương 'tiếng sấm vang rền' kia là thần thánh phương nào thế ạ?" Dương Dật hỏi với giọng điệu nửa đùa nửa thật.
Ông Lương đáp với vẻ từng trải: "Mấy tay Bí thư với Xã trưởng anh nói là thằng Tam Béo với thằng Nhị Trụ. Còn người tôi nói là Tiểu Lương, Lương Duy Thạch, mới về xã làm Phó xã trưởng năm ngoái. Khác nhau hoàn toàn nhé."

