Lương Duy Thạch chẳng hề để tâm đến chuyện cỏn con này. Hắn đâu có hẹp hòi đến mức đi chấp nhặt mấy lời càu nhàu lúc ma men dẫn lối của người khác, càng không rảnh rỗi xé ra to để tìm cách trù dập, trả đũa.
Thực ra, đó không chỉ là suy nghĩ của riêng Phùng Quốc Trụ, mà còn là tiếng lòng của rất nhiều người khác.
Người tài giỏi ngoài kia thiếu gì, dựa vào đâu mà Lương Duy Thạch anh lại thăng tiến vù vù như thế? Không nhờ ô dù chống lưng thì còn là cái gì nữa?
Thế nên mới có kiểu suy nghĩ: "Nếu tôi mà có cơ to, tôi cũng làm được!"

