Logo
Chương 243: Không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn

"Chuyện công hay chuyện riêng thế?" Lương Duy Thạch nửa đùa nửa thật hỏi.

"Coi như là chuyện riêng đi! Hai hôm nữa chị họ tôi là Kiều Lôi sẽ đến huyện Thái Hòa một chuyến. Chị ấy đặc biệt nhờ tôi đứng ra mời anh bữa cơm." Trong đôi mắt đẹp của Lan Tú Nghi lóe lên một tia khác lạ, cô ta mỉm cười đáp.

Lương Duy Thạch sững sờ.

Đúng vậy, có nằm mơ hắn cũng không ngờ Lan Tú Nghi lại đưa ra yêu cầu này.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng