Nghe vậy, Trịnh Hướng Đông sững sờ ngẩng đầu, ngây người nhìn vào đôi mắt chất chứa vô vàn cảm xúc phức tạp của Lương Giai Tuệ.
"Anh cao, chơi bóng rổ cũng giỏi. Hồi đội anh đi thi đấu, em còn rủ bạn đến cổ vũ nữa."
"Lúc anh lượn lờ quanh lớp em, em cũng toàn nhìn thấy thôi. Với lại, dù lá thư đó anh chẳng thèm để lại tên, nhưng em biết thừa, ngoài anh ra thì không thể là ai khác được."
"Thế nên... lúc gặp lại, em mới sẵn lòng tin anh mà chẳng hề bận tâm anh có phải sếp lớn công ty nào không, cũng chẳng để ý chuyện anh tình cờ ra tay nghĩa hiệp có phải là quá trùng hợp hay không!"

