Chủ nhiệm Văn phòng Giải tỏa Tôn Phúc Trân đã sớm đoán trước sẽ có tình huống này. Dù sao cả một dải nhà xập xệ rộng lớn đã bị dỡ sạch thành bãi đất trống, chỉ còn mỗi căn nhà ba tầng này cùng mấy gian nhà phụ trước sau trái phải vẫn chình ình ở đó, nổi đến mức muốn không để ý cũng khó.
Bí thư Lương không thể không nhìn thấy, mà đã thấy thì chắc chắn sẽ hỏi.
Thế là hắn cười khan một tiếng, hơi lúng túng giải thích: “Bí thư Lương, tình hình của hộ này hơi đặc biệt.”
“Về chuyện đền bù giải tỏa, bên tôi đã cử người đến nói chuyện với họ bảy tám lần rồi mà vẫn chưa chốt được. Nguyên nhân là vì nhà này đưa điều kiện quá vô lý, thái độ lại rất cứng. Có lần rõ ràng đã bàn xong hết rồi, ai ngờ hôm sau họ lại lật lọng, thành ra kéo dài đến tận bây giờ.”

