“Vĩnh Kỳ à, các con ăn chưa? Bố với mẹ mang Thịt kho Đông Pha con thích nhất tới đây này!” bố vợ vừa nói vừa giơ hộp cơm trên tay lên.
“Vĩnh Kỳ à, hôm qua thái độ của mẹ không tốt, mẹ xin lỗi con. Cả nhà mình là người một nhà, con cũng biết có lúc mẹ nói năng khó nghe, con đừng để bụng nhé!”
Mẹ vợ dè dặt nhìn sắc mặt con rể, hiếm khi chịu xuống nước xin lỗi như vậy.
“Anh rể, hôm qua em đúng là bị mỡ heo che mắt. Anh đối xử với em tốt thế nào, em biết hết. Em... em đúng là chẳng ra gì!”

