Tưởng Tuệ Hân vừa nghe vậy liền vội vàng hỏi: "Bân Nghĩa, em bị người ta đánh à? Có bị thương ở đâu không? Có nặng lắm không?"
Trong lòng Bân Nghĩa chợt thấy ấm áp. Haizz, đúng là chị gái ruột có khác, quan tâm đến thằng em này mới là thật lòng thật dạ. Cháu trai với chả cháu lắt, rốt cuộc vẫn là người khác họ, hễ lật mặt là cạn tàu ráo máng ngay.
"Em bị thương không... nhẹ đâu chị ạ. Bọn chúng có đến ba bốn đứa, xúm vào đấm đá em túi bụi, ra tay ác lắm. Bụng dưới của em giờ toàn vết bầm tím, nói chuyện với chị còn thấy mệt đây này, ui da!"
Tài xế Tiểu Ngô mắt nhìn thẳng tắp về phía trước, dường như chẳng hề bận tâm đến màn diễn xuất quá đỗi nhập tâm của Tổng giám đốc Tưởng. Có điều, nếu nhìn kỹ thì vẫn sẽ thấy khóe miệng anh ta thỉnh thoảng lại giật giật.

