Viên Lệnh Đức thấy Tưởng Bân Nghĩa mặt mày hoảng loạn, vội vã hấp tấp, dù gã có khuyên can thế nào thì lão vẫn quyết chí rời đi, trong lòng gã bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Ban đầu đã nói rõ, Tưởng Bân Nghĩa ít nhất sẽ ở lại nửa tháng, đợi chuyện của gã đâu vào đấy mới đi. Giờ lão nói đi là đi, gã dùng đầu gối cũng đoán ra được, chắc chắn đã có biến cố chẳng lành xảy ra.
Tưởng Bân Nghĩa chỉ giải thích một câu là nhà có việc gấp, nhưng dù bạn gái anh có mừng thọ tám mươi tuổi thì cũng không gấp bằng chuyện của tôi chứ!
Hơn mười triệu anh đã nhận, thỏa thuận chia lợi nhuận anh đã ký, xe sang anh cũng vui vẻ nhận rồi, kết quả anh lại chơi tôi một vố thế này à?

