"Em nói linh tinh gì thế? Đẳng cấp với chả không đẳng cấp cái gì!"
Thẩm Xung hết sức bất mãn trách móc. Trong mắt hắn, Vi Vi là cô gái tâm lý và chu đáo nhất mà hắn từng gặp, tuyệt đối không phải loại người như lời em gái nói.
"Hờ, em thấy có ngày anh bị cô ta đem bán mà vẫn còn ngồi đếm tiền hộ người ta đấy."
Thẩm Mộng cười khẩy một tiếng, dứt khoát từ chối lời nhờ vả của anh trai: "Anh đâu phải không có số của Duy Thạch, tự đi mà gọi! Em chẳng rảnh hơi đâu mà lo chuyện bao đồng của các người!"

