"Vệ Dân, là anh cả sai rồi, sau này anh sẽ không quản chú nữa. Chú đừng có làm chuyện dại dột, nghĩ mà xem, lỡ chú có mệnh hệ nào thì vợ chú biết tính sao?"
Lương Vệ Quốc quệt nước mắt, giọng run run khuyên nhủ.
Lương Vệ Dân ngẩn người. Vừa rồi bị anh cả tát một bạt tai mà chẳng thèm hỏi rõ trắng đen, bao oán hận tích tụ nhiều năm trong lòng ông bỗng chốc phun trào như núi lửa. Thế là trong cơn bốc đồng, ông chạy tót lên sân thượng, định bụng nhảy lầu để trả thù, khiến anh cả cả đời này phải sống trong dằn vặt.
Thế nhưng, nhìn người anh cả trước nay vốn cứng rắn — năm xưa bị cha lấy thắt lưng da quất bầm dập khắp người cũng không rên một tiếng; năm đầu tiên vào ngành cảnh sát bị tội phạm đâm liên tiếp mấy nhát, máu chảy đầm đìa vẫn không hề biến sắc — giờ đây lại đang khóc lóc cầu xin mình đừng nghĩ quẩn, trong lòng ông vừa hả dạ, lại vừa bất giác mềm lòng, ý định tự tử cũng dần tan biến.

