Thi Phúc Lai cố vớt vát lần cuối. Gã bảo thợ quay phim dừng máy, nặn ra một nụ cười gượng gạo với Tạ Diễm Xuân, nói đầy ẩn ý: "Chị gái, à không, cô em này, cô xem, thù lao tôi đưa cho cô đâu phải là con số nhỏ. Cô có phải cũng nên phối hợp hết mình, ghi hình chương trình theo đúng yêu cầu của chúng tôi không nhỉ?"
Tạ Diễm Xuân giả vờ không hiểu, hỏi ngược lại: "Các người hỏi gì tôi trả lời nấy, thế mà còn không gọi là phối hợp à? Vậy các người còn muốn tôi phối hợp thế nào nữa?"
Thi Phúc Lai dò hỏi: "Ý là, cô phải kể thật chi tiết chuyện mình bị bắt nạt, những uất ức và bất công mà cô phải chịu đựng. Như vậy thì sau khi chương trình phát sóng mới khơi dậy được sự đồng cảm của khán giả, mượn sức ép dư luận để đòi lại công bằng cho cô. Hiểu chưa?"
Tạ Diễm Xuân ngẫm nghĩ một lát, rồi dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn Thi Phúc Lai và Diệp Hân Đồng. Cô ta kéo dài giọng như thể chợt bừng tỉnh: "Ồ... tôi hiểu rồi, ý của ông là muốn tôi bịa chuyện để bôi nhọ Lương Vệ Dân chứ gì?"

