Thấy La Hạo đứng đó, sắc mặt thay đổi liên tục, chẳng còn vẻ hung hăng như ban nãy, thằng cháu lớn La Hiểu Chương không nhịn được bèn mỉa mai: "Chú út, không phải chú cũng rén rồi đấy chứ?"
Vừa nãy bị chửi xối xả nên hắn đang ôm một bụng tức, giờ thấy chú út có vẻ cũng chột dạ, bèn nhân cơ hội kháy đểu vài câu cho hả giận.
"Thằng ranh này mày nói cái gì đấy? Có giỏi thì nói lại lần nữa tao xem nào!"
"Đúng là nực cười, chú út mày mà phải sợ à? Hừ, tao chỉ sợ đến lúc đó không xử đẹp được hai thằng chó đẻ kia thôi!"

