Hạ tỉnh trưởng bất giác mỉm cười. Cùng là lời tâng bốc, nhưng thằng nhóc này nói nghe rất chân thành, khiến ông lọt tai hơn hẳn.
Hạ Định Vũ bưng trà đi tới, nghe thấy lời Lương Duy Thạch, bụng bảo dạ: Tao cứ tưởng cái tên mày rậm mắt to nhà mày có gì khác bọt, hóa ra cuối cùng cũng không thoát khỏi cái thói vuốt đuôi tỉnh trưởng đại nhân... Có điều, trò nịnh nọt này của mày chẳng xơ múi được gì đâu, vì bố tao ghét nhất là dăm ba cái lời bợ đỡ nhạt toẹt thế này!
Hạ Định Vũ âm thầm quan sát nét mặt bố, nhưng lại bất ngờ phát hiện vị tỉnh trưởng đại nhân nhà mình chẳng những không hề khó chịu, mà ngược lại còn có vẻ rất lọt tai!
Hạ Định Vũ không kìm được lén bĩu môi lườm nguýt. Quả nhiên, khi đã ưng mắt ai rồi thì người ta làm cái quái gì cũng thấy thuận mắt!

