Trên đỉnh núi, Điền Văn Cảnh và Thông Linh thượng nhân nhìn theo hướng Kế Duyên biến mất, hồi lâu vẫn chưa thu hồi ánh mắt.
Một lúc lâu sau, Thông Linh thượng nhân nghiêng đầu, liếc Điền Văn Cảnh một cái, thản nhiên mở lời.
"Bây giờ người đã đi rồi, hai ta có nên tiếp tục tính sổ món nợ trước kia không?"
Điền Văn Cảnh nghe vậy, quay đầu nhìn hắn, chợt bật cười.

