Logo
Chương 5: Đưa tang

Rất nhanh đã sang ngày hôm sau.

Hôm nay là ngày mười tám tháng sáu, ngày lành để tế tự, nhập liệm, an táng, động thổ.

Cũng chính là ngày cựu gia chủ Lý gia - Lý Huyền Phong nhập thổ vi an.

Sáng sớm, vầng thái dương nhô lên từ phía đông, rải ánh nắng vàng ươm rực rỡ khắp mặt đất.

Bên trong Thanh Phong cốc, từ sớm tiếng người đã huyên náo.

Toàn thể tộc nhân Lý gia tề tựu trong Thanh Phong cốc, đầu đội khăn tang, mình mặc áo sô, tiễn đưa cựu gia chủ đoạn đường cuối cùng.

Cùng lúc đó, bên ngoài Thanh Phong cốc.

Những vị khách không mời mà đến đã xuất hiện.

Gia chủ Trâu gia nhìn Thanh Phong cốc tráng lệ trước mắt, trong mắt xẹt qua một tia tham lam.

"Rất nhanh thôi, nơi này sẽ thuộc về ta."

Lão đã thèm khát mảnh phong thủy bảo địa Thanh Phong cốc này từ lâu.

Sau khi diệt gọn Lý gia, nếu có thể chiếm cứ nơi này để hưu dưỡng sinh tức.

Vài năm nữa, biết đâu Trâu gia sẽ trở thành thế lực hào cường hàng đầu tiếp theo của Bạch Hà huyện.

Để đảm bảo hành động lần này vạn vô nhất thất, tinh nhuệ của bốn thế lực lớn có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng.

Trong đó, chỉ riêng tu sĩ nhục thân cảnh đã có hơn hai mươi người.

Cộng thêm Tô Vân đang ẩn nấp trong bóng tối chờ thời cơ hành động, chừng này đã đủ để san bằng bất kỳ gia tộc nào không có tu sĩ khí huyết cảnh tọa trấn.

Suốt chặng đường thông suốt vô ngại, không gặp phải bất kỳ sự cản trở nào.

Rất nhanh, bọn họ đã kéo đến bên ngoài Lý phủ.

Trước cửa có hai tên võ sĩ áo đen tu vi đoán thể cảnh canh giữ.

Đám người vừa nhìn đã biết kẻ đến không thiện, lập tức khiến hai tên hộ vệ cảnh giác.

Một người trong đó bước lên ngăn cản.

Hắn lớn tiếng nói: "Các vị, nơi đây là địa bàn của Thanh Phong Lý thị, chưa được chủ gia đồng ý, không ai được phép tự ý xông vào."

Môn chủ Đại Đao môn nghe vậy liền cười ha hả: "Vậy ta phải xem thử các ngươi có cản nổi ta hay không."

Dứt lời.

Không đợi hộ vệ kịp phản ứng.

Môn chủ Đại Đao môn hãn nhiên ra tay, thân pháp cực nhanh lao vút tới, tung một chưởng oanh mạnh lên lồng ngực tên hộ vệ.

Đáng thương cho tên hộ vệ mới chỉ có thực lực đoán thể cảnh, làm sao chống đỡ nổi một vị cường giả nhục thân đại thành?

Lực đạo khổng lồ hất văng tên hộ vệ bay ngược ra sau, đâm toang đại môn, rơi ầm vào trong viện rồi trượt dài thêm vài mét.

Tên hộ vệ còn lại lúc này mới phản ứng kịp.

Hắn mang vẻ mặt giận dữ rút binh khí trong tay ra: "To gan..."

Lời còn chưa dứt.

Hắn cũng đã bước theo vết xe đổ của kẻ đi trước.

Tùy ý giải quyết xong hai kẻ ngáng đường, môn chủ Đại Đao môn phủi tay, ngước nhìn tấm biển mạ vàng khắc hai chữ "Lý phủ" trên đỉnh đầu, trong mắt lóe lên một tia phẫn hận cùng khinh thường.

Sau đó lão mới thản nhiên nói: "Chư vị, có thể vào rồi."

Đám người phía sau lúc này mới bừng tỉnh.

Tuy rằng bọn họ liên thủ với nhau là để đối phó Lý gia.

Nhưng bốn chữ "Thanh Phong Lý thị" vẫn đè nặng trĩu trong lòng mọi người, dù sao đây cũng là hào cường hàng đầu của Bạch Hà huyện đã truyền thừa hơn hai trăm năm.

Giờ đây, tôn nghiêm của Thanh Phong Lý thị lại bị môn chủ Đại Đao môn tùy ý chà đạp.

Bọn họ bất giác sinh ra một loại ảo giác.

Dường như, chín đại gia tộc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Bên trong phủ.

Biến cố đột ngột xảy ra khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc sững sờ.

Đám tộc nhân Lý gia vẫn đang chìm trong đau thương nhìn hai tên hộ vệ ngã rạp trên mặt đất không rõ sống chết.

Bọn họ sững sờ mất một giây, ngay sau đó là sự phẫn nộ dâng trào vô bờ bến.

Kẻ nào lại dám ngông cuồng đến mức này? Lại dám chọn đúng ngày cựu gia chủ quy sơn trọng đại thế này để tới cửa gây sự.

Đây rõ ràng là muốn cùng Lý gia không chết không thôi!Ngay sau đó, nhìn thấy môn chủ Đại Đao môn cùng đám người ùa vào như ong vỡ tổ, tay lăm lăm đủ loại binh khí.

Đám tộc nhân Lý gia lại càng thêm kinh nộ, một vị chấp sự Lý gia đã nhận ra thân phận của những kẻ không mời mà đến này.

Sắc mặt hắn sa sầm, quát: "Vương Võ, ngươi thật to gan, dám đến Lý gia ta gây sự, xem ra ngươi chán sống rồi."

Vương Võ, chính là tên môn chủ Đại Đao môn.

Vương Võ nghe vậy liền cùng đám người phía sau đưa mắt nhìn nhau, tựa như vừa nghe được một trò cười lớn nhất thiên hạ.

Chỉ thấy Vương Võ ôm bụng cười ha hả: "Đã đến nước này rồi mà Lý gia các ngươi vẫn cuồng vọng như thế. Khi lão già Lý Huyền Phong kia còn sống, ta còn nể mặt Lý gia các ngươi ba phần. Giờ Lý Huyền Phong đã quy thiên, Lý gia các ngươi trong mắt ta chẳng là cái thá gì cả."

Sự khinh miệt tột cùng trong lời nói khiến cho gân xanh trên tay đám tộc nhân Lý gia nổi lên cuồn cuộn.

Đã bao nhiêu năm rồi, chưa từng có kẻ nào dám sỉ nhục và khiêu khích Lý gia đến mức này.

Vị chấp sự Lý gia đang định lên tiếng, thì đã thấy Vương Võ mang vẻ mặt khinh miệt nói: "Ngươi chưa đủ tư cách nói chuyện với ta. Đi, gọi Lý Huyền Thông ra đây nghênh đón bản môn chủ!"

Nghe vậy, mặt vị chấp sự kia tái mét.

Đó là do tức giận, đồng thời, trong lòng hắn cũng dâng lên một nỗi bất lực và bi ai.

Trước đây, nhiệm vụ chấp sự của hắn chính là trấn thủ Đại Đao môn.

Khi đó, thái độ Vương Võ đối với hắn có thể nói là cung kính hết mực, ngày thường thậm chí còn tự xưng là vãn bối.

Không ngờ, tin tức lão gia chủ qua đời vừa truyền ra, tên Vương Võ này đã lập tức quay ngoắt thái độ, biến thành con chó dữ cắn càn phản chủ.

Dù trong lòng vô cùng phẫn nộ, hận không thể xông lên xé xác Vương Võ, nhưng hắn biết rất rõ chênh lệch thực lực giữa mình và đối phương. Nếu thật sự động thủ, e rằng hắn chẳng đỡ nổi dù chỉ một chiêu.

Bản thân mất mạng là chuyện nhỏ, nhưng làm mất thể diện Lý gia mới là chuyện lớn.

Giữa lúc khó xử, một giọng nói già nua chợt vang lên, rốt cuộc cũng giúp vị chấp sự Lý gia này thở phào nhẹ nhõm.

"Vương Võ, mấy năm không gặp, thực lực chẳng tăng được bao nhiêu, nhưng lá gan thì lớn hơn không ít nhỉ. Nói thử xem, kẻ nào đã cho ngươi dũng khí đó?"

Đại trưởng lão chậm rãi từ sâu trong phủ bước ra, nhìn Vương Võ đang kiêu ngạo hống hách, lạnh lùng lên tiếng.

Sự xuất hiện của Đại trưởng lão mang lại áp lực cực lớn cho đám người Vương Võ.

Dù ngoài miệng tỏ vẻ khinh miệt Lý Huyền Thông, nhưng khi lão thực sự xuất hiện trước mặt, sắc mặt đám người vẫn không tự chủ được mà trở nên ngưng trọng.

Dù sao, đây cũng là một vị cường giả cảnh giới nhục thân đại viên mãn hàng thật giá thật.

Nhục thân đại thành và nhục thân đại viên mãn tuy chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới, nhưng người sau lại có thể dễ dàng nghiền nát người trước.

"Lý Huyền Thông, ta cũng không vòng vo với lão nữa. Lý Huyền Phong đã chết, Lý gia các ngươi không còn là Thanh Phong Lý thị cao cao tại thượng như ngày xưa nữa rồi. Nhiều năm qua, Lý gia các ngươi đè đầu cưỡi cổ Đại Đao môn ta, hút máu ăn tủy, coi chúng ta như kiến hôi. Bây giờ đã đến lúc các ngươi phải nôn hết những gì đã nuốt vào suốt bấy nhiêu năm nay ra đây."

Vương Võ nhìn Lý Huyền Thông già nua trước mắt, hung tợn nói.

Ba vị gia chủ Trâu gia, Trương gia và Kim gia cũng nhao nhao lên tiếng phụ họa, không tiếc lời chỉ trích Lý gia.

Đại trưởng lão dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn mấy kẻ đang nhảy nhót làm càn trước mặt.

Sau đó, lão bình tĩnh nói: "Vương Võ, những kẻ khác thù ghét Lý gia ta thì ta còn hiểu được. Nhưng hai mươi năm trước, Đại Đao môn các ngươi đắc tội với Hoàng gia, suýt nữa đã bị diệt môn. Chính ngươi đã quỳ trước cổng Lý gia ta suốt ba ngày ba đêm, cầu xin được làm phụ dung cho Lý gia, lão gia chủ mới chịu ra mặt bảo toàn Đại Đao môn các ngươi. Ta nói có gì sai chăng?"Nghe vậy, Vương Võ nhìn những ánh mắt kỳ quái của đám người xung quanh, chỉ cảm thấy bản thân giống như đang trần truồng giữa chốn đông người.

"Toàn lời xằng bậy!"

Vương Võ nghiến răng nghiến lợi rít lên.

"Lý Huyền Thông, hôm nay lão có nói hươu nói vượn thế nào đi nữa cũng vô dụng thôi. Lý gia các ngươi, ta quyết diệt bằng được, nhưng ta sẵn lòng cho các ngươi một cơ hội để bảo tồn huyết mạch."

Đại trưởng lão nhướn mày: "Nói thử nghe xem."

Vương Võ liếm môi, cười gở nói: "Chỉ cần toàn bộ tu sĩ Lý gia các ngươi tự sát, những kẻ còn lại, ta có thể giơ cao đánh khẽ, chừa cho một con đường sống."

Đám người gia chủ Trâu gia nhíu mày, lúc đến đây đâu có bàn bạc như vậy.

Nhổ cỏ không trừ tận gốc, gió xuân thổi tới lại mọc lên.

Đạo lý này, lẽ nào Vương Võ lại không hiểu?

Bọn họ vừa định lên tiếng, lại thấy Vương Võ phất tay, ra hiệu cho tất cả im lặng.

Thực chất không phải Vương Võ đại phát từ bi gì.

Mà là do thực lực của Lý gia vẫn còn đó. Dù Lý Huyền Phong đã chết, nhưng Lý gia vẫn còn hơn mười vị tu sĩ nhục thân cảnh, lại thêm một cường giả nhục thân đại viên mãn như Lý Huyền Thông.

Nếu Lý gia liều chết phản kháng, dù phe hắn đông người, chắc chắn cũng sẽ phải gánh chịu thương vong không nhỏ.

Những người được mang đến hôm nay đều là tinh nhuệ của các thế lực, chết một người cũng đủ xót xa, chết nhiều thì chính là tổn thương nguyên khí.

Nếu tu sĩ Lý gia chịu từ bỏ chống cự, tự phế tu vi, vậy thì không còn gì tốt bằng.

Còn về lời hứa hẹn kia, hắc hắc, đến lúc Lý gia mất đi sức phản kháng, muốn vò tròn hay bóp méo thế nào, chẳng phải đều do bọn họ định đoạt sao?

Đại trưởng lão còn chưa kịp đáp lời.

Đám tộc nhân Lý gia đã không thể ngồi yên được nữa.

Bọn họ phẫn nộ trừng mắt nhìn đám người Vương Võ đang phách lối kêu gào, gầm lên: "Đại trưởng lão, đừng đồng ý với bọn chúng! Nhi lang Lý gia ta không sợ chết!"

"Đúng vậy, liều mạng với bọn chúng đi!"

"Sống mái một phen!"

"Kẻ nào làm nhục Lý gia ta, chết!"

Đối mặt với những ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của đám tộc nhân Lý gia, Vương Võ vẫn thản nhiên không chút sợ hãi.

Hắn cười gằn nhìn Đại trưởng lão, lạnh lùng hỏi: "Lý Huyền Thông, đề nghị của ta, lão thấy thế nào?"

"Chẳng ra sao cả."

Đại trưởng lão mỉm cười đáp.

Thế nhưng ẩn sâu trong nụ cười ấy, sát cơ đã bắt đầu bộc lộ.

"Rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt!"

Thấy quỷ kế không thành, sắc mặt Vương Võ thoắt biến, giận dữ quát:

"Ta đã cho Lý gia các ngươi cơ hội, là các ngươi không biết trân trọng. Từ hôm nay trở đi, Bạch Hà huyện sẽ không còn Thanh Phong Lý thị nữa!"

"Khẩu khí lớn thật!"