Logo
Chương 62: Cơ hội cá chép hóa rồng

Trịnh Thương Phong đầy vẻ tự hào nói, Trịnh Linh Quân ở bên cạnh cũng cảm thấy vẻ vang lây, bất giác ưỡn thẳng lưng.

Tu sĩ tiên thiên cảnh là tồn tại siêu phàm thoát tục. Một khi bước vào cảnh giới này sẽ có sáu trăm năm thọ nguyên, nếu tu hành đến đại viên mãn thì có thể hưởng thọ tới tám trăm năm!

Lý Hành Ca nghe Trịnh Thương Phong nói vậy, trong lòng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Không ngờ lai lịch của Đông Giang Trịnh thị lại khủng bố đến vậy!

Vũng nước cạn nhỏ bé thế này mà lại ẩn giấu một con cự long.

Thảo nào địa vị của Đông Giang Trịnh thị ở Bạch Hà huyện lại vững như Thái Sơn!

Đồng thời, hắn cũng thầm thấy may mắn vì mình và Đông Giang Trịnh thị là bằng hữu. Nếu trở thành kẻ địch, chẳng biết hắn sẽ phải đối mặt với rắc rối lớn đến nhường nào.

"Chỉ tiếc là, vị tiên thiên lão tổ kia của Trịnh gia ta đã tọa hóa từ hơn năm trăm năm trước."

Trịnh Thương Phong lộ vẻ ảm đạm. Nếu vị tiên tổ kia chưa tọa hóa, có ngài ấy trợ giúp, có lẽ lão cũng có hy vọng đột phá lên tiên thiên cảnh.

Lý Hành Ca âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trịnh Thương Phong nói tiếp: "Sau khi lão tổ tọa hóa, một vị trưởng lão Linh Hư môn vốn có hiềm khích với ngài ấy bắt đầu chèn ép Trịnh gia. Chỉ trong mấy chục năm, Trịnh gia ta đã không còn chỗ đứng trong Linh Hư môn, phải trôi dạt khắp nơi rồi mới đến Bạch Hà huyện này an gia lập nghiệp."

Hóa ra là vậy, trong lòng Lý Hành Ca bừng tỉnh đại ngộ.

"Hiền điệt, lão phu nói với ngươi nhiều như vậy không có ý gì khác, chỉ cảm thấy với thiên tư của ngươi mà phải chôn chân ở Lý gia nhỏ bé này thì thật quá đáng tiếc. Nếu có đủ tài nguyên bồi dưỡng, ngươi nhất định sẽ tiến xa hơn nữa!"

Trịnh Thương Phong nhìn Lý Hành Ca, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối.

Nếu Lý Hành Ca được cung cấp đủ tài nguyên từ nhỏ, có lẽ bây giờ hắn đã sớm trở thành tồn tại mà lão chỉ có thể ngước nhìn.

"Tiền bối, ý ngài là?"

Lý Hành Ca dò hỏi, nhưng Trịnh Thương Phong không trực tiếp trả lời.

Lão chỉ nói: "Cách đây không lâu, hậu nhân của một vị cố nhân với tiên tổ Trịnh gia ta đã đột phá tiên thiên cảnh, trở thành trưởng lão Linh Hư môn. Người đó nhớ đến mối duyên xưa, đã truyền âm báo tin, ban cho con cháu Trịnh gia một suất tiến vào Linh Hư môn. Chỉ tiếc hậu duệ Trịnh gia đa phần tư chất bình thường, cho dù có gia nhập Linh Hư môn thì e rằng cũng khó lòng làm nên chuyện lớn."

Hai chữ "bình thường" mà lão nói, thực ra chỉ là so với tiêu chuẩn của Linh Hư môn mà thôi.

"Cho nên, ta muốn giao suất này cho ngươi. Với thiên tư của ngươi, một khi gia nhập Linh Hư môn, nhất định sẽ như rồng về biển lớn, chim bay về rừng."

Trịnh Thương Phong kích động nói.

Còn về lời đồn đại bên ngoài rằng Lý Hành Ca chỉ mang bát phẩm thiên phú, Trịnh Thương Phong trực tiếp phớt lờ.

Thật nực cười, có ai từng thấy kẻ mang bát phẩm thiên phú nào mới mười bảy tuổi đã đột phá đến cảnh giới khí huyết tiểu thành chưa? Cho dù là thất phẩm thiên phú cũng không làm được.

Lão vốn tưởng Lý Hành Ca sẽ vô cùng hưng phấn, vội vàng nhận lời ngay, nhưng không ngờ hắn chỉ bình tĩnh lắc đầu. Dường như việc gia nhập tông môn hàng đầu Dương Châu chẳng có chút sức hút nào đối với hắn.

Nhưng chuyện này sao có thể chứ?

Ngay cả truyền nhân của các đại tộc nơi quận phủ cũng phải tranh giành sứt đầu mẻ trán để được vào Linh Hư môn tu hành.

Bây giờ cơ hội tốt như vậy bày ra trước mắt, Lý Hành Ca lại từ chối sao?

"Hiền điệt, có phải ngươi vẫn chưa rõ Linh Hư môn là tồn tại cỡ nào không?"

Trịnh Thương Phong mang vẻ mặt khó tin, hỏi lại lần nữa.Lý Hành Ca lắc đầu, thản nhiên nói: "Tiền bối, vừa rồi ngài đã nói rất rõ ràng, Linh Hư môn quả thực vô cùng cường đại. Vãn bối tuy có lòng ngưỡng mộ, nhưng chí hướng lại đặt ở gia tộc, chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của tiên tổ, phát dương quang đại Thanh Phong Lý thị. Hảo ý của ngài, vãn bối xin tâm lĩnh."

Tuy Linh Hư môn có sức hấp dẫn cực lớn đối với người bình thường, nhưng hắn không phải người bình thường, hắn là người nắm giữ hệ thống gia tộc.

Hết thảy những gì hắn có được lúc này, đều là do hệ thống cùng gia tộc mang lại.

Nếu rời bỏ hệ thống và gia tộc, hắn cũng chỉ sở hữu thiên phú bát phẩm bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Tuy thiên phú bát phẩm ở Bạch Hà huyện nhỏ bé này đã là vô cùng xuất chúng, nhưng nếu tiến vào Linh Hư môn, e rằng cũng chẳng khác nào kẻ vô danh tiểu tốt.

Trong những tông môn như thế, thứ không thiếu nhất chính là thiên tài.

Thiên phú bát phẩm, chẳng qua chỉ là ngưỡng cửa tối thiểu để tiến vào Linh Hư môn mà thôi.

Sau khi xác nhận bản thân không nghe lầm, Trịnh Thương Phong rơi vào trầm mặc. Lão nằm mơ cũng không ngờ tới, Lý Hành Ca lại từ chối cơ hội cá chép hóa rồng trong mắt người ngoài này.

Một khi Lý Hành Ca đã từ chối, Trịnh Thương Phong cũng không miễn cưỡng, lão chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối mà thôi.

Lão cảm thấy chỉ có tiến vào Linh Hư môn tu luyện mới không lãng phí thiên phú của Lý Hành Ca.

Lão vốn định đợi đến khi Lý Hành Ca trưởng thành, sẽ nhớ kỹ ân tình này mà chiếu cố Trịnh gia.

"Vậy được rồi, nếu trong vòng một năm này hiền điệt nghĩ thông suốt, có thể đến tìm ta bất cứ lúc nào."

Trịnh Thương Phong nói với giọng điệu có chút tiếc nuối.

Lý Hành Ca gật đầu, mỉm cười đáp lại: "Đa tạ tiền bối đã ưu ái."

"Lý gia các ngươi hôm nay vẫn còn rất nhiều việc phải làm, ta và Linh Quân không ở lại làm mất thời gian của ngươi nữa. Khi nào rảnh rỗi, nhớ thường xuyên tới Trịnh gia ta làm khách."

Trịnh Thương Phong vuốt chòm râu hoa râm, cười nói.

"Vãn bối nhất định sẽ tới."

Lý Hành Ca đáp với vẻ mặt chân thành.

"Vậy hiền điệt, chúng ta xin cáo từ trước!"

.......

Nhìn theo bóng lưng hai người dần đi xa, nụ cười trên mặt Lý Hành Ca cũng dần tan biến.

Hắn chắp tay sau lưng, ánh mắt sáng như đuốc, đứng sừng sững trên cao bễ nghễ nhìn xuống vạn vật. Cuồng phong lướt qua, thổi tung mái tóc dài bay múa trong gió.

Hắn rất hưởng thụ cảm giác nắm giữ mọi thứ, cùng sự lạnh lẽo cô độc khi đứng trên đỉnh cao này.

Đến lúc này, bốn đại gia tộc Tống, Nhan, Thẩm, Lộ đã chỉ tồn tại trên danh nghĩa.

Trong chín đại gia tộc ở Bạch Hà huyện, hắn đã tiêu diệt năm nhà!

Thanh Phong Lý thị sắp sửa nhất thống Bạch Hà huyện, nắm giữ sinh tử của hàng triệu con người!

Khoảnh khắc này, phong thái Lý Hành Ca hiên ngang, chí khí ngút ngàn.

...........

Nơi này nên có nhạc nền:

Hoa lê ngoài sân tàn lại một năm.

Đêm thanh đứng lặng, trăng rọi thềm không.

Trong mộng sáo tiêu tấu khúc nhạc cũ.

Tỉnh mộng lệ nhòa ướt má hồng.

Tiểu Trùng Sơn niệm mãi không thôi.

.........

Nửa khắc sau.

"Gia chủ, lúc này nhân mã của bốn đại gia tộc đã hoàn toàn tan rã, không còn khả năng gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho chúng ta nữa. Người của chúng ta đang tiến hành truy quét những tàn dư còn sót lại."

Đại trưởng lão, nhị trưởng lão cùng Trần Thư Nghiêu vẻ mặt hớn hở bước tới, thần sắc kích động nói.

Trên y phục của bọn họ vương đầy vết máu, hiển nhiên vừa rồi đã tự tay giết không ít người.

"Làm tốt lắm!"

Lý Hành Ca khẽ cười một tiếng, tán thưởng.

Nhưng ngay sau đó, trong mắt hắn lại lóe lên sát cơ lạnh thấu xương.

"Tuy cao thủ của bốn đại gia tộc đã thương vong gần hết, nhưng chúng ta tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác. Nhổ cỏ mà không trừ tận gốc, gió xuân thổi tới lại đâm chồi. Chúng ta phải nhổ tận gốc bọn chúng!""Tứ đại gia tộc lập nghiệp đã hơn trăm năm nay, chưa biết chừng trong tộc vẫn còn ẩn giấu nội tình. Để đề phòng vạn nhất, Đại trưởng lão, ngươi cùng Nhị trưởng lão và Trần gia chủ, mỗi người hãy dẫn một đội nhân mã chia ra tiến đánh ba nhà Nhan, Thẩm, Lộ, đuổi tận giết tuyệt bọn chúng!"

Ba người ôm quyền lĩnh mệnh, mỗi người dẫn theo một đội nhân mã, đằng đằng sát khí lao thẳng về phía ba đại gia tộc.

Chuyến đi này, định sẵn lại là một trận mưa máu gió tanh.

Về phần Lý Hành Ca, hắn chuẩn bị đích thân tiến đến Tống gia.

Suy cho cùng, trong số mấy gia tộc này, Tống gia có truyền thừa lâu đời nhất, thực lực cũng mạnh nhất, chưa biết chừng vẫn còn cất giấu hậu thủ nào đó.