Cùng lúc đó, tại ngoại vi Thanh Hòa sơn mạch, từng doanh trại của nhân loại đều bị yêu thú san bằng. Thậm chí, không ít yêu thú hung tàn còn xông thẳng vào các thôn trấn đông dân cư để tàn sát. Nhất thời, khắp Thăng Long phủ, lòng người bàng hoàng khiếp sợ.
"Gia chủ, yêu họa lần này ập đến quá đột ngột, chúng ta không kịp đề phòng. Một số sản nghiệp của gia tộc ở ngoại vi sơn mạch đã bị yêu thú càn quét, tổn thất vô cùng thảm trọng."
Tam trưởng lão nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy lo âu nói.
Đại trưởng lão vuốt râu, trong mắt lóe lên tinh quang: "Thông thường, yêu họa ba trăm năm mới xảy ra một lần. Lần yêu họa trước cách nay mới chỉ một trăm năm, bây giờ yêu tộc lại làm loạn, trong chuyện này ắt có uẩn khúc."
Lý Hành Ca gật đầu đồng tình, sau đó chậm rãi lên tiếng: "Dù thế nào đi nữa, việc cấp bách trước mắt là phải di tản tộc nhân Lý gia ở Thanh Hòa sơn mạch nhằm giảm thiểu thương vong. Đại trưởng lão, chuyện này giao cho ông phụ trách!"
Đại trưởng lão chắp tay nhận lệnh.
"Ngoài ra, Nhị trưởng lão, ông dẫn theo một đội đệ tử chấp pháp đường, đích thân đến trấn thủ Lý gia trấn, bảo vệ các bàng chi của Lý gia."
"Tuân mệnh."
"Các trưởng lão còn lại cứ theo chức trách mà làm, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với việc yêu họa hoành hành lâu dài."
"Chúng ta tuân mệnh!"
Yêu họa bùng nổ là chuyện hệ trọng vô cùng, không phải thứ mà một gia tộc nhỏ bé như Lý gia có thể ứng phó. Lý Hành Ca chỉ đành ưu tiên bảo đảm an toàn cho người nhà trước.
Về phần những người khác, trời sập xuống ắt có kẻ cao hơn chống đỡ, chưa đến lượt hắn phải bận tâm.
......
Thăng Long phủ, bên trong phủ nha.
Hàng chục bóng người mặc quan bào màu xanh lần lượt ngồi xuống theo thứ bậc. Nét mặt họ uy nghiêm, khí tức hùng hậu mà nội liễm.
Mọi người không nói một lời, không khí dường như ngưng đọng lại, vô cùng ngột ngạt và áp bách.
"Phủ tôn đại nhân giá lâm!"
Kèm theo tiếng xướng danh lanh lảnh, một người đàn ông trung niên mặc quan bào đỏ thẫm khoan thai bước vào.
Y có diện mạo nho nhã, đầu đội mũ ô sa, khuôn mặt chữ điền với chòm râu dài đẹp đẽ, ánh mắt sắc bén bức người.
Y vừa ngồi xuống ghế chủ tọa, đông đảo quan viên áo xanh đồng loạt đứng dậy, chắp tay ôm quyền: "Chúng ta bái kiến Phủ tôn đại nhân!"
"Yêu tộc ở Thanh Hòa sơn mạch làm loạn, đã lan đến tám huyện thuộc Thăng Long phủ ta. Hơn trăm vạn người bỏ mạng trong miệng yêu nghiệt, ngàn vạn người rơi vào cảnh lưu lạc khắp nơi. Nếu không nhanh chóng xử lý, để chuyện này truyền đến tai Mục thủ đại nhân, tất cả chúng ta đều gánh không nổi hậu quả đâu! Ý ta là lập tức điều động đại quân, bình định Thanh Hòa sơn mạch."
Phủ tôn cố nén cơn giận, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề.
"Xin Phủ tôn đại nhân bớt giận! Theo như giao ước giữa Thăng Long phủ và 'vị kia' trong Thanh Hòa sơn mạch, đáng lẽ phải hai trăm năm nữa mới đến lần yêu loạn tiếp theo. Hiện tại chúng lại phát động yêu loạn trước thời hạn, nhất định là có nguyên do. Nếu vọng động đao binh, e rằng sinh linh sẽ chịu cảnh đồ thán, xin Phủ tôn minh xét!"
Phủ thừa của Thăng Long phủ vội vàng đứng ra khuyên ngăn.
Lời vừa dứt, một giọng nói thô kệch liền vang lên giễu cợt: "Phủ thừa đại nhân đúng là có thể đem ra so bì với con thần quy nhà ta nuôi được rồi đấy."
Các quan viên nghe vậy đều không nhịn được mà cười ồ lên.
Khuôn mặt mập mạp trắng trẻo của Phủ thừa lập tức đỏ bừng. Ông ta giận dữ trừng mắt nhìn kẻ vừa lên tiếng: "Trương Hưng Nghĩa, ngươi năm lần bảy lượt nhục mạ ta, thật sự coi ta dễ bắt nạt sao!"
Người tên Trương Hưng Nghĩa kia đứng phắt dậy. Ông cao tám thước, râu quai nón rậm rạp, tướng mạo hùm beo vạm vỡ, làn da màu đồng thau.
Ông cúi nhìn Phủ thừa, khinh miệt hừ lạnh một tiếng, sau đó quay người nhìn về phía Phủ tôn, chắp tay nói: "Phủ tôn đại nhân, yêu tộc làm loạn đã là sự thật rành rành. Nếu không nhanh chóng xuất binh, e rằng sẽ càng có nhiều người mất mạng hơn. Trương Hưng Nghĩa ta tuy bất tài, nhưng nguyện đích thân dẫn binh, chinh phạt yêu tộc!"Lời vừa dứt, mười mấy người đã lên tiếng phụ họa: "Chỉ huy sứ nói chí lý, xin phủ tôn hạ lệnh!"
"Xin phủ tôn minh xét, nguyên nhân yêu tộc làm loạn vẫn chưa rõ ràng, tuyệt đối không thể vọng động can qua!" Lại có mười mấy người khác lên tiếng phản đối.
Chứng kiến cảnh này, phủ tôn đưa tay day trán, vô cùng đau đầu.
Hồi lâu sau, phủ tôn mới lên tiếng quyết định: "Truyền lệnh, Binh mã chỉ huy sứ Thăng Long phủ Trương Hưng Nghĩa thống soái toàn bộ binh mã, hội quân vây quét yêu loạn ở Thanh Hòa sơn mạch!" Nói xong, ông đứng dậy rời đi.
Nghe lệnh phủ tôn, phe cánh của Trương Hưng Nghĩa vui mừng khôn xiết, hệt như những con gà chọi vừa thắng trận, vênh váo rời đi.
Trong khi đó, phe phủ thừa ai nấy đều ủ rũ cúi đầu.
"Phủ thừa đại nhân, thế lực của Trương Hưng Nghĩa vốn đã không nhỏ, nay phủ tôn lại giao cho hắn đại quyền như thế, e rằng thế lực của hắn sẽ càng thêm bành trướng. Đến lúc đó, ngài muốn tranh đoạt chức phủ tôn với hắn e là rất khó."
Một tên thân tín đầy vẻ lo lắng nói với y.
Phủ thừa chắp tay sau lưng, cười khẩy một tiếng: "Yên tâm đi, chức phủ tôn chỉ có thể là của ta. Trương Hưng Nghĩa chỉ là một kẻ võ phu, chưa đủ tư cách đâu, cứ chờ mà xem."
......
Hồng Phong thành nằm ở nơi giao giới giữa ba huyện Bạch Hà, Đông huyện và Thạch huyện, địa thế vô cùng hiểm trở.
Nơi đây là một thành trì quân sự trọng điểm của Thăng Long phủ, bên trong có ba vạn tinh binh trấn giữ.
Thế nhưng lúc này, bên ngoài Hồng Phong thành lại ngập tràn yêu khí ngút trời. Phóng mắt nhìn ra, yêu triều kéo dài vô tận không biết bao nhiêu dặm, nhìn mãi không thấy điểm dừng.
Tiếng gầm rú, gào thét của đủ loại yêu thú vang lên không ngớt, khiến phong vân biến sắc, sơn hà chấn động.
Trong Hồng Phong thành, thủ quân đứng trên tường thành cao mười trượng, nhìn xuống yêu triều bên dưới mà không khỏi run rẩy hai chân.
"Rống!"
Một tiếng gầm rú đáng sợ vang vọng khắp không trung Hồng Phong thành, bầy yêu thú như nhận được mệnh lệnh, đồng loạt lao lên tấn công. Nhất thời, cả mặt đất đều rung chuyển dữ dội!
Hàng chục con yêu hùng mắt đỏ cao bảy tám trượng, mang bộ lông cứng như thiết giáp, sức mạnh vô song. Chúng nhổ tận gốc những cây cổ thụ chọc trời rồi ném thẳng vào trong thành, đè chết và làm bị thương vô số nhân tộc.
Theo sát phía sau là một bầy chuột đen kịt. Đám chuột này vốn chỉ là loài yêu thú phổ biến và cấp thấp nhất trong Thanh Hòa sơn mạch, nhưng bù lại khả năng sinh sản cực kỳ mạnh mẽ. Chúng không màng sống chết, điên cuồng lao thẳng vào chân tường thành.
Trên không trung, hàng trăm con thanh vũ ưng không ngừng bay lượn, móng vuốt sắc bén như đao kiếm, có thể xé vàng nát đá.
Trên tường thành cao, nhân tộc giương cung lắp tên, mưa tên trút xuống như châu chấu quét qua, phi mâu lao đi như sấm sét sao băng. Vô số chuột yêu gục chết, ghim chặt xuống mặt đất, thế nhưng bấy nhiêu đó hoàn toàn không thể ngăn cản bước tiến của chúng. Bầy chuột như thiêu thân lao vào lửa, lớp trước ngã xuống lớp sau tiến lên, xác yêu thú dưới chân thành thoắt cái đã chất cao như núi.
Vị tướng trấn thủ Hồng Phong thành thấy vậy thì nhíu chặt mày. Nếu xác chết cứ tiếp tục chất đống như thế này, chẳng mấy chốc sẽ cao ngang tường thành, khi đó ưu thế duy nhất của bọn họ cũng sẽ mất đi.
Quả nhiên, điều ông lo lắng đã xảy ra. Hàng ngàn con yêu lang trà trộn trong đàn chuột đạp lên núi xác, nhảy vọt lên tường thành, điên cuồng tàn sát thủ quân trên đó.
Tuy trong quân không thiếu tu sĩ mạnh mẽ, nhưng số lượng yêu lang thực sự quá đông, căn bản không thể ứng phó xuể.
Huống hồ, bầy thanh vũ ưng trên không trung cũng bắt đầu đột kích. Chúng rít gào lướt qua tường thành với tốc độ cực nhanh, móng vuốt sắc bén tựa như lưỡi hái tử thần, không ngừng thu gặt sinh mạng của các tướng sĩ giữ thành.Chẳng mấy chốc, tường thành đã bị xé toạc một lỗ hổng lớn. Vô số yêu vật nương theo đó tràn vào trong thành, lao vào chém giết giáp lá cà với quân phòng thủ.
"Tướng quân, chúng ta phải ra tay thôi! Nếu còn chần chừ, Hồng Phong thành sẽ không giữ nổi mất!"
Hai viên phó tướng bên cạnh chủ tướng Hồng Phong thành sốt ruột lên tiếng. Chủ tướng thở dài một tiếng rồi gật đầu.
Ba luồng khí thế Khí Huyết cảnh cường đại bùng nổ xung thiên. Chủ tướng vung đao chém ra một nhát, bổ đôi mấy con yêu lang.
Hai viên phó tướng cũng không cam lòng yếu thế, sức mạnh khí huyết cuồn cuộn dâng trào, liên tục chém giết hết con yêu thú này đến con yêu thú khác đang tàn phá trong thành.
Có ba vị tu sĩ Khí Huyết cảnh đích thân xuất thủ, thế công của bầy yêu thú lập tức chững lại, quân phòng thủ rốt cuộc cũng có được một cơ hội thở dốc.
Thế nhưng, ngay khi ba người vừa thở phào nhẹ nhõm, một tiếng gầm rú kinh hồn bạt vía chợt vang lên làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Chỉ thấy trên không trung xuất hiện một con sơn quân khổng lồ to đến mấy chục trượng, lưng mọc hai cánh, ngọn lửa hừng hực quấn quanh. Nó lơ lửng trên cao, đưa ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống núi non trùng điệp.
Sự giáng lâm của gã khiến bầy yêu tộc đồng loạt phủ phục xuống đất, phát ra những tiếng gầm gừ thần phục.
Nhìn thấy con sơn quân này, sắc mặt ba người thoắt cái trắng bệch không còn giọt máu. Đó chính là đệ nhất chiến tướng dưới trướng vị kia — Hỏa Dực hổ quân!
Ba người gần như không chút do dự, điên cuồng vận chuyển công pháp trong cơ thể, thậm chí không tiếc thiêu đốt khí huyết để liều mạng tháo chạy. Còn về phần Hồng Phong thành, ngay từ khoảnh khắc gã xuất hiện, nơi này đã định sẵn kết cục thất thủ.
"Dám bỏ trốn ngay trước mặt bản quân, e là các ngươi chưa để bản quân vào mắt rồi."
Hỏa Dực hổ quân mở miệng nói tiếng người, trong đôi mắt to như chiếc đèn lồng tràn ngập vẻ khinh miệt.
"Rống!"
Hỏa Dực hổ quân ngửa mặt lên trời gầm dài. Một luồng sóng âm đáng sợ lấy gã làm trung tâm càn quét ra khắp bốn phương tám hướng, liên tục đánh thẳng vào sâu trong linh hồn của tất cả nhân tộc, cho đến khi họ không thể chịu đựng nổi nữa, cơ thể nổ tung, hóa thành từng trận mưa máu.
Hồng Phong thành bị chọc thủng, đại quân yêu tộc thừa cơ ồ ạt tràn vào, tiến thẳng đến vùng phúc địa của Thăng Long phủ.
Một trận hạo kiếp, chính thức giáng xuống!
