Mặt trời ngả về tây, thoắt cái đã đến giờ khai tiệc.
Sau khi chỉnh trang qua loa, đám người theo chân thị giả tiến thẳng về phía đại doanh thiết tiệc.
Lúc nhóm người Lý Hành Ca bước vào, đại doanh có sức chứa hàng ngàn người này đã chật kín chỗ, không còn lấy một ghế trống.
Ngồi ở vòng ngoài cùng đa phần là tu sĩ nhục thân cảnh, càng đi sâu vào trong, tu vi của người ngồi lại càng cao thâm.
Quả nhiên, bất luận ở đâu, thực lực mới là thứ quyết định địa vị.
Sự xuất hiện của Lý Hành Ca lập tức thu hút sự chú ý của không ít người. Đặc biệt là những người đứng đầu các thế lực lớn, khi thấy Trịnh Linh Quân khép nép đi sát phía sau hắn, ai nấy đều lộ vẻ chấn kinh.
Một tu sĩ khí huyết cảnh tiểu thành vậy mà lại cam tâm tình nguyện đi theo sau một gã thanh niên, người này rốt cuộc có lai lịch ra sao?
Giữa lúc mọi người còn đang thầm đoán già đoán non, đã thấy Lý Hành Ca được thị giả dẫn tới ngồi vào một trong những vị trí cao nhất, bốn vị tu sĩ khí huyết cảnh đi cùng cũng nối gót ngồi xuống ngay phía sau.
Thấy cảnh này, đám đông không khỏi hít sâu một hơi lạnh. Đó chính là hàng ghế dành riêng cho những nhân vật cấp bậc lão tổ của Thăng Long phủ! Bọn họ bắt đầu râm ran suy đoán, chẳng lẽ thanh niên này là một lão quái vật có thuật trú nhan?
Trong khi đó, mấy vị lão tổ đang ngồi tại đây lại càng thêm kinh hãi. Bọn họ bỗng nhận ra, với thực lực của mình, vậy mà lại hoàn toàn không nhìn thấu được Lý Hành Ca.
Hơn nữa, luồng sinh mệnh lực bàng bạc cuồn cuộn trên người Lý Hành Ca đang ngầm khẳng định với bọn họ: thanh niên trước mắt thật sự chỉ là một người trẻ tuổi, tuyệt đối không phải nhờ vào thuật trú nhan.
Thăng Long phủ từ khi nào lại xuất hiện một vị thiếu niên thiên kiêu bực này?
Chẳng hề có những màn châm chọc vô cớ như lẽ thường, sau khi nhận ra sự bất phàm của Lý Hành Ca, các vị lão tổ đều chủ động gật đầu bày tỏ thiện ý. Một cường giả trẻ tuổi như vậy, tương lai vô lượng, vô cùng xứng đáng để bọn họ kết giao.
Khoảng chừng tàn một tuần trà, một giọng xướng lanh lảnh vang lên: "Thăng Long phủ Binh mã Chỉ huy sứ Trương Hưng Nghĩa, Trương đại nhân giá lâm!"
Dứt lời, Trương Hưng Nghĩa với thân hình cao lớn, vận giáp trụ oai phong, khoác chiến bào đỏ chót, được vài vị võ tướng có khí tức hùng hậu vây quanh sải bước tiến vào đại doanh.
Ông bước tới trước ghế chủ tọa, đưa tay vén chiến bào rồi chậm rãi xoay người lại. Trên gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm bức người của một vị võ tướng.
Trương Hưng Nghĩa bệ vệ ngồi xuống, toàn bộ đám đông có mặt lập tức đồng loạt đứng dậy, chắp tay hành lễ: "Chúng ta bái kiến Chỉ huy sứ đại nhân!"
Trương Hưng Nghĩa mỉm cười gật đầu, nét mặt trầm ổn cất lời: "Chư vị mời ngồi!"
Trương Hưng Nghĩa vừa dứt lời, mọi người liền lần lượt an tọa. Ông dõng dạc nói tiếp: "Các vị ngồi đây đều là anh hùng hào kiệt đến từ các thế gia, tông môn trong Thăng Long phủ ta. Lần này yêu tộc xâm phạm, chư vị đã tuân theo lệnh triệu tập, không quản ngại đường xá xa xôi ngàn dặm đến đây tương trợ, Trương mỗ vô cùng cảm kích! Tại đây, Trương mỗ xin kính chư vị một ly!"
Nói đoạn, ông đứng bật dậy nâng chén rượu lên, ngửa cổ uống cạn một hơi, mọi người thấy vậy cũng vội vàng nâng chén đáp lễ.
Cạn chén rượu, sắc mặt Trương Hưng Nghĩa hơi ửng hồng, ông hào sảng cười lớn: "Hôm nay có lẽ có nhiều vị ở đây mới gặp mặt lần đầu. Trương mỗ bất tài, xin mạn phép đứng ra giới thiệu với mọi người các lộ anh hùng hào kiệt, danh môn túc lão của Thăng Long phủ ta!"
Ông đưa tay chỉ về phía một lão giả tóc bạc trắng nhưng sắc mặt hồng hào, tinh thần quắc thước, dõng dạc nói: "Vị này chính là Đại trưởng lão Tạ Bạch Đình của Tạ gia - một trong ngũ đại gia tộc tại Thăng Long phủ ta!"
Lão giả khẽ mỉm cười, toàn bộ đám đông lập tức tỏ vẻ túc nhiên khởi kính. Đại trưởng lão Tạ gia, đó chính là một tồn tại cường hoành có thực lực đạt tới cảnh giới khí huyết đại viên mãn!Mọi người vội vàng hành lễ với Tạ Bạch Đình.
Trương Hưng Nghĩa lại chỉ sang một nam tử trung niên có khuôn mặt âm nhu, khóe môi vương nụ cười: "Vị này là Vương Đạo Nhất, gia chủ Vương gia, một trong ngũ đại gia tộc của Thăng Long phủ ta!"
"Vị này là Binh mã Chỉ huy phó sứ của Thăng Long phủ ta, Thành Hóa tướng quân!"
Lại là một nhân vật thực lực cường hãn!
"Vị này là môn chủ Ngũ Hổ môn - Ngũ Hổ đao khách. Với một bộ Ngũ Hổ đoạn môn đao pháp, ông từng chém chết tu sĩ cùng cảnh giới, tổ sư khai sơn của bổn môn càng là một vị tiên thiên chân nhân!"
"Vị này là gia chủ Lưu gia ở Phái huyện, tu vi khí huyết đại thành!"
"Còn vị này là Đồ tổng tiêu đầu của Thăng Long tiêu cục!"
Sau khi liên tiếp giới thiệu mấy chục người, cuối cùng Trương Hưng Nghĩa cũng bước đến trước mặt Lý Hành Ca. Khóe mắt ông ngậm cười, nhìn gương mặt trẻ tuổi kia, dẫu đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn thoáng qua một tia chấn kinh khó tả.
"Vị này có lẽ mọi người còn khá xa lạ, hắn là gia chủ Bạch Hà Lý thị, Lý Hành Ca."
Ngoại trừ số ít người từng nghe danh Lý Hành Ca, những người còn lại đều mờ mịt không hiểu gì.
Bạch Hà Lý thị, một thế lực dám lấy tên huyện làm tiền tố, cớ sao bọn họ chưa từng nghe nói tới?
Hơn nữa, gia tộc mạnh nhất Bạch Hà huyện chẳng phải là Trịnh gia sao?
Rất nhanh, Trương Hưng Nghĩa đã giải đáp nghi hoặc cho mọi người: "Vị Lý gia chủ này năm nay mới mười tám tuổi, nhưng lại vô cùng xuất chúng. Mấy ngày trước, khi yêu tộc xâm phạm Bạch Hà huyện, hắn đã dùng sức một người, liên tiếp chém chết hai đầu yêu thú khí huyết đại thành! Bảo vệ sự bình yên cho quê hương!"
"Tê..."
Lời này vừa dứt, toàn trường lập tức vang lên những tiếng hít sâu một hơi lạnh.
Bọn họ vừa nghe thấy cái gì cơ? Mười tám tuổi, liên trảm hai đầu yêu thú khí huyết đại thành?
Nếu người nói ra câu này không phải là Trương Hưng Nghĩa, mọi người nhất định sẽ nghĩ kẻ đó bị điên rồi.
Nhưng với thân phận và địa vị cực cao của Trương Hưng Nghĩa, ông tuyệt đối sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa.
Cho nên, chuyện này là thật! Nhất thời, mọi người nhìn chằm chằm vào gương mặt trẻ tuổi đến mức khó tin của Lý Hành Ca, ánh mắt ai nấy đều tràn ngập vẻ chấn động kinh hoàng!
Tu sĩ khí huyết đại thành mười tám tuổi, đây là loại thiên phú yêu nghiệt gì vậy?
Hơn nữa ai cũng biết, yêu tộc cùng cảnh giới vốn dĩ luôn mạnh hơn nhân tộc, muốn đánh bại chúng đã khó như lên trời, vậy mà vị này thì hay rồi, trực tiếp chém chết, lại còn liên trảm hai đầu.
Cứ tưởng là một lão quái vật có thuật trú nhan, không ngờ lại là một vị thiếu niên thiên kiêu vô địch!
Nhất thời, trong lòng mọi người nảy sinh đủ loại tính toán, ai nấy đều vắt óc suy nghĩ xem trong gia tộc mình có nữ tử nào thân phận cao quý, dung mạo xinh đẹp lại vừa độ tuổi hay không.
Đây chính là một vị tiên thiên lão tổ trong tương lai đấy! Có tìm cách kết giao thế nào cũng không hề quá đáng.
Về phần Lý Hành Ca, tuy trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng lại âm thầm buồn bực: "Vị Chỉ huy sứ đại nhân vốn không quen không biết này, tại sao lại không tiếc công sức đánh bóng tên tuổi cho mình như vậy?"
Nghi hoặc thì nghi hoặc, nhưng chung quy đây vẫn là chuyện tốt.
Lý Hành Ca đứng dậy, chắp tay nói: "Chỉ huy sứ đại nhân quá khen rồi, mọi chuyện chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi."
Trương Hưng Nghĩa cười ha hả: "Nếu ai cũng may mắn được như ngươi, thì Thăng Long phủ này đã sớm dứt họa yêu thú rồi."
Nói xong, không đợi Lý Hành Ca phản ứng, Trương Hưng Nghĩa đã nâng chén rượu lên, hướng về phía mọi người dõng dạc: "Nào, chư vị, hãy cùng kính thiếu niên thiên kiêu của Thăng Long phủ ta một ly!"
"Kính thiếu niên thiên kiêu của Thăng Long phủ ta!"
Mọi người đồng loạt đứng dậy nâng chén, uống cạn một hơi.Sau ly rượu này, tin chắc cái tên Lý Hành Ca sẽ nhanh chóng vang danh khắp Thăng Long phủ.
......
Rượu qua một tuần, câu chuyện lại quay về chủ đề chính.
Trương Hưng Nghĩa ngồi oai vệ ở ghế chủ tọa, dõng dạc nói: "Chư vị, đợt yêu loạn lần này thanh thế vô cùng to lớn, quy mô đã vượt xa trước kia. Theo ta được biết, kẻ thống soái đợt yêu loạn này chính là Hỏa Dực hổ quân của Thanh Hòa sơn mạch!"
Nghe đến danh xưng này, thần sắc mọi người có mặt đều trở nên vô cùng ngưng trọng.
Hỏa Dực hổ quân, đệ nhất chiến tướng dưới trướng kẻ đó, là một tôn tiên thiên đại yêu đích thực! Gã sở hữu sức mạnh ngập trời, có thể thiêu núi nấu biển.
"Hỏa Dực hổ quân tuy mạnh, nhưng Phủ tôn đại nhân đã bí mật đến Sư Hổ quan. Tới lúc đó, Hỏa Dực hổ quân tất nhiên sẽ do Phủ tôn đại nhân đích thân đối phó."
Trương Hưng Nghĩa bình thản nói.
Nghe vậy, mọi người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Phủ tôn đại nhân chính là vị tiên thiên cường giả duy nhất ngoài sáng của Thăng Long phủ. Có ngài ấy kiềm chân Hỏa Dực hổ quân, mọi người lại càng nắm chắc phần thắng khi đối phó với đám yêu tộc còn lại.
Dù sao, bọn họ cũng chiếm ưu thế tuyệt đối về mặt quân số. Đám tu sĩ khí huyết cảnh có mặt tại đây hôm nay, tính ra cũng phải lên tới cả trăm người!
Trong đó, còn có những cao thủ đạt tới cảnh giới khí huyết đại viên mãn như Trương Hưng Nghĩa, đại trưởng lão Tạ gia hay gia chủ Vương gia.
"Chư vị, trận chiến lần này có thể giáng cho lũ yêu tộc một đòn đau nhớ đời hay không, đành phải trông cậy cả vào chư vị rồi!"
Mọi người đồng loạt đứng dậy, ánh mắt hừng hực chiến ý.
"Duy ngã nhân tộc, thịnh thế vĩnh xương!"
...................
