Đây là một sinh vật cực kỳ đáng sợ! Thân dài hàng trăm trượng, toàn thân đen kịt tựa như được đúc từ sắt nóng chảy, trên đầu mọc một sừng. Khắp người nó phủ đầy lớp vảy đen to như chiếc quạt hương bồ, từng chiếc vảy đều sáng loáng và dữ tợn. Mỗi nhịp há miệng thở ra, đất trời lại trút xuống những cơn mưa xối xả, toàn thân toát ra một luồng khí tức hủy diệt.
Khoảnh khắc nhìn thấy sinh vật này, sắc mặt Phủ tôn đại biến, thất thanh thốt lên: "Thanh Hòa long quân!"
Nghe lời Phủ tôn, những người có mặt ở đó đều kinh hoàng biến sắc, mặt mày trắng bệch như tờ giấy.
Tương truyền, tận cùng sâu trong Thanh Hòa sơn mạch có một hồ nước khổng lồ. Trong hồ có một con hắc giao long cư ngụ, uy thế thông thiên triệt địa, có khả năng hô phong hoán vũ, thế nhân gọi gã là Thanh Hòa long quân.
"Rống!"
Thấy long quân giáng lâm, Hỏa Dực hổ quân ngửa đầu gầm lên một tiếng, sau đó phủ phục sát đất thể hiện sự thần phục.
"Đúng là đồ vô dụng!"
Đôi mắt vàng kim của Thanh Hòa long quân nhìn Hỏa Dực hổ quân đang phủ phục dưới đất, lạnh lùng quát mắng.
Ngay sau đó, gã quay đầu lại: "Nó tuy vô dụng, nhưng cũng không đến lượt ngươi động vào!"
Sắc mặt Phủ tôn tức khắc trắng bệch!
"Long quân đại nhân, ngài bước ra khỏi Thanh Hòa sơn mạch, đã vi phạm ước định với Mục thủ đại nhân."
Phủ tôn cắn răng nói.
"Là nhân tộc các ngươi vi phạm ước định trước!"
Thanh Hòa long quân lượn vòng trên không trung, tắm mình trong biển sấm sét, uy thế kinh người!
"Giao long diên thánh quả của bản quân ra đây!"
Thanh Hòa long quân giận dữ gầm lên. Cùng với cơn thịnh nộ của gã, ao sấm vạn trượng như muốn từ trên trời cao giáng xuống, hủy diệt hết thảy.
Phủ tôn nghe mà tê rần cả da đầu. Ông thật sự chịu nỗi oan ức không biết tỏ cùng ai, bởi ông quả thực chẳng biết long diên thánh quả là cái thứ gì.
Thấy sự kiên nhẫn của Thanh Hòa long quân đã cạn sạch, Phủ tôn vừa tính đường bỏ chạy thì một giọng nói già nua đột nhiên vang lên từ trên vòm trời: "Được rồi, long quân, đã ngần ấy tuổi đầu, hà tất phải làm khó một tên tiểu bối!"
Trên không trung, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một lão giả. Lão ăn mặc giản dị, hai tay chắp sau lưng, đầu đội nón trúc, hoàn toàn phớt lờ long uy của long quân mà bình thản đối mắt với gã.
Nếu Lý Hưng Tông có mặt ở đây, chắc chắn cậu bé sẽ nhận ra lão giả này.
"Là ngươi đã trộm long diên thánh quả của ta?"
Long quân đánh hơi được một luồng khí tức quen thuộc tỏa ra từ người lão giả.
Lão giả lắc đầu, thản nhiên cười nói: "Thiên tài địa bảo, người thấy có phần, sao có thể gọi là trộm được?"
Long khu của Thanh Hòa long quân uốn lượn ngày một dữ dội hơn.
"Ngươi cũng đừng tức giận, long diên thánh quả có tổng cộng hai quả, ngươi giữ một quả là đủ rồi. Nể tình ngươi đã canh giữ nhiều năm như vậy, lão già này sẽ cho ngươi thêm một viên ngũ phẩm hóa hình đan để ngươi hóa hình trước thời hạn. Còn ngươi, hãy dẫn theo binh mã của mình lui về Thanh Hòa sơn mạch đi."
"Mơ tưởng!"
Thanh Hòa long quân giận dữ quát.
"Lão già này không phải đang thương lượng, mà là đang thông báo cho ngươi! Đừng tưởng có một vị yêu vương chống lưng thì lão già này không làm gì được ngươi!"
Lão giả thản nhiên nói, một luồng khí tức từ người lão tản mát ra ngoài. Thanh Hòa long quân vừa cảm nhận được luồng khí tức ấy, đuôi rồng lập tức vung vẩy đầy bất an.
........
Hồi lâu sau.
"Đưa hóa hình đan cho ta!"
Long quân đành thỏa hiệp.
Lão giả híp mắt cười, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ đàn hương trông hết sức bình thường, tùy ý ném cho Thanh Hòa long quân.Thanh Hòa long quân phun ra một luồng long tức, đánh nát chiếc hộp gỗ đàn hương kia, để lộ viên đan dược đang tỏa hào quang ngũ sắc, sau đó há miệng nuốt chửng vào bụng.
"Lui binh!"
Bỏ lại hai chữ, Thanh Hòa long quân xé toạc tầng mây, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Gã vừa rời đi, mây đen tan biến, mặt trời ló rạng, cơn mưa xối xả cũng im bặt, đất trời lại khôi phục vẻ thanh bình vốn có.
Bóng dáng lão giả kia cũng hóa thành từng đốm sáng lấm tấm, tan biến trên bầu trời cao.
Hỏa Dực hổ quân không cam lòng nhìn về phía Sư Hổ quan, ngửa mặt lên trời gầm dài một tiếng, nhọc nhằn vỗ cánh bay về phía chân trời, bầy yêu tộc cũng như thủy triều rút đi.
Chứng kiến tất cả những điều này, Lý Hành Ca càng thêm khát khao sức mạnh tuyệt đối.
Yêu tộc rút lui, sợi dây căng thẳng trong lòng mọi người rốt cuộc cũng được nới lỏng. Đám binh lính bình thường ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ vì thoát nạn. Gương mặt các tu sĩ cường đại cũng tràn ngập niềm vui. Đối với bọn họ, yêu loạn tuy đầy rẫy nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng mang đến cơ duyên.
Lý Hành Ca tập hợp mọi người lại, bốn mươi chín người đi cùng hắn lúc này chỉ còn hai phần ba. Gia chủ Thượng Quan gia tộc là Thượng Quan Kiệt đã bỏ mạng dưới vuốt một con yêu thú khí huyết tiểu thành, Lý gia cũng tổn thất ba vị tu sĩ nhục thân cảnh. Nhưng may mắn thay, họ đều là cung phụng được chiêu mộ, Lý Hành Ca không hề cảm thấy xót xa.
Lát sau, lục tục có người tiến ra dọn dẹp chiến trường. Chiến trường lúc này có thể nói đâu đâu cũng là bảo vật, từ huyết nhục, xương cốt cho đến da lông yêu thú, tất cả đều là tài nguyên trân quý.
Lý Hành Ca nắm chặt bốn viên yêu đan trong tay, đây là chiến lợi phẩm hắn vừa thu được sau khi chém giết yêu thú.
Đây quả thực là đồ tốt, nếu có luyện đan sư luyện chế thành đan dược, uống vào có thể trực tiếp tăng tiến tu vi. Nuốt sống cũng không phải không được, miễn là không sợ sức mạnh cuồng bạo của yêu thú làm nổ tung cơ thể.
Về phần thi thể những con yêu thú khí huyết cảnh kia, chúng là tài nguyên tu luyện vô cùng trân quý, không phải người bình thường có thể chiếm hữu. Trương Hưng Nghĩa đã phái một đội tu sĩ chuyên thu thập thi thể yêu thú khí huyết cảnh, đợi đến đại hội mừng công sẽ dựa theo cống hiến của các đại thế lực mà phân phát cho mọi người.
Qua thống kê, Thăng Long phủ lần này tổn thất hai mươi bảy tu sĩ khí huyết cảnh, trong đó có một người khí huyết đại thành, năm người khí huyết tiểu thành; tổn thất hơn bảy trăm tu sĩ nhục thân cảnh, hàng vạn tu sĩ đoán thể, có thể nói là thương vong vô cùng thảm trọng.
Những gia tộc tổn thất tu sĩ khí huyết cảnh, ai nấy đều mang vẻ mặt buồn như đưa đám, nhưng cũng may, quận phủ sẽ có thêm phần bồi thường cho bọn họ.
Nghe nói, phủ tôn đã mời được vị luyện đan sư tam giai duy nhất của Thăng Long phủ, bỏ ra số tiền cực lớn để luyện chế một lò khí huyết đan.
Chiều tối, đại hội mừng công được tổ chức đúng hạn tại Sư Hổ quan. Lần này, phủ tôn sẽ đích thân ra mặt, điều này khiến không ít người vui mừng khôn xiết. Phủ tôn không chỉ nắm giữ quyền lực tối cao của Thăng Long phủ, mà còn là một vị tiên thiên chân nhân danh bất hư truyền. Nếu không nhờ trận yêu loạn lần này, rất nhiều người có lẽ cả đời cũng chẳng có cơ hội diện kiến một vị tiên thiên chân nhân.
Khác với tiệc tẩy trần, lần này, chỗ ngồi của Lý Hành Ca được xếp ở hàng đầu, chỉ đứng sau Tạ gia đại trưởng lão và Vương gia gia chủ, đây chính là sự công nhận đối với thực lực của hắn.
Dù sao thì vào ban ngày, cảnh tượng Lý Hành Ca vung đao chém chết một con yêu thú khí huyết đại thành vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí mọi người.
Không hề có màn khiêu khích vô cớ nào xảy ra, mọi người đều dành cho Lý Hành Ca sự tôn trọng tuyệt đối. Ngay cả những nhân vật vị cao chức trọng, thực lực cường hoành như Tạ gia đại trưởng lão và Vương gia gia chủ cũng liên tục trò chuyện với Lý Hành Ca để bày tỏ thiện ý.Lý Hành Ca đương nhiên không phải kẻ cậy tài khinh người. Phút chốc, mấy người trò chuyện vô cùng vui vẻ.
"Phủ tôn đại nhân giá lâm, Chỉ huy sứ đại nhân giá lâm!"
Giữa tiếng xướng danh vang dội, Phủ tôn và Trương Hưng Nghĩa khoan thai bước tới. Phút chốc, hai người đã trở thành tâm điểm của toàn trường.
Đợi hai người an tọa, tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy, chắp tay hành lễ: "Bái kiến Phủ tôn đại nhân, bái kiến Chỉ huy sứ đại nhân!"
Phủ tôn khẽ mỉm cười, giơ tay ra hiệu cho mọi người ngồi xuống. Khí tức của ông nội liễm đến mức tối đa, nếu không phải ban ngày vừa chứng kiến ông bộc lộ vĩ lực kinh thiên trọng thương Hỏa Dực hổ quân, khéo mọi người lại tưởng đây chỉ là một gã thư sinh bình thường.
Sau một hồi hàn huyên, Phủ tôn mới cười nói: "Nghe nói Thăng Long phủ ta vừa xuất hiện một vị thiếu niên thiên kiêu, mới mười tám tuổi đã chém giết được yêu thú khí huyết đại thành. Bản quan vô cùng mừng rỡ, không biết có thể diện kiến một phen chăng?"
Lời vừa dứt, Trương Hưng Nghĩa lập tức đứng dậy, chỉ vào Lý Hành Ca nói: "Phủ tôn đại nhân, vị này chính là thiếu niên thiên kiêu Lý Hành Ca mà ta đã nhắc tới với ngài. Hôm nay, trên chiến trường, hắn lại chém giết thêm một đầu yêu thú khí huyết đại thành, quả thực đã làm rạng rỡ uy phong của nhân tộc ta!"
Bị Trương Hưng Nghĩa gọi đích danh, Lý Hành Ca đành phải đứng dậy, chắp tay hành lễ, cung kính nói: "Bạch Hà Lý thị Lý Hành Ca bái kiến Phủ tôn đại nhân!"
Phủ tôn đầy hứng thú đánh giá Lý Hành Ca. Ba nhịp thở sau, ông vỗ tay cười lớn: "Không ngờ Thăng Long phủ ta lại có thanh niên tuấn kiệt như ngươi, quả thực xứng đáng với danh xưng thiếu niên thiên kiêu. Ta tin rằng, trong tương lai không xa, ta và ngươi có thể gọi nhau một tiếng đạo hữu!"
Lời này vừa thốt ra, toàn trường không khỏi chấn động. Lời đánh giá này của Phủ tôn quả thực cao đến mức khó tin.
Nếu như trước đó, mọi người chỉ nghĩ Lý Hành Ca có cơ hội rất lớn đột phá tiên thiên cảnh, thì lúc này, với sự bảo chứng của Phủ tôn, tất cả đều tin chắc rằng chỉ cần Lý Hành Ca không chết yểu giữa chừng, ngày sau tất sẽ thoát phàm đăng tiên!
Một vị cự đầu tiên thiên trong tương lai! Ánh mắt mọi người nhìn hắn phút chốc trở nên vô cùng cuồng nhiệt.
....................
