"Vãn bối Trần Giang Hà, bái kiến Vân Hạc tiền bối. Lần trước Thiên Thủy môn gặp đại kiếp, đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ. Vãn bối lẽ ra phải đích thân tới cửa bái tạ, ngặt nỗi mới đột phá không lâu, còn cần củng cố tu vi nên đến nay vẫn chưa thể đi được, mong tiền bối thứ lỗi."
Trần Giang Hà thấy Vân Hạc chân quân chủ động hạ thấp tư thái như vậy, ấn tượng trong lòng đối với lão lại càng tốt hơn, bởi vậy thái độ của hắn cũng nhún nhường thêm vài phần.
"Trần đạo hữu làm vậy là chiết sát lão phu rồi, vạn lần đừng gọi ta là tiền bối nữa. Nay đạo hữu đã kết anh, chúng ta cứ xưng hô ngang hàng là được."
Vân Hạc chân quân liên tục xua tay nói: "Trần đạo hữu mới kết anh không lâu, lý ra nên lấy việc củng cố tu vi làm trọng. Còn về chuyện ra tay giúp đỡ lần trước, với giao tình giữa hai tông môn chúng ta, đó đều là việc nên làm. Lão phu tin rằng nếu Thiên Hạc tông gặp nạn, Thiên Thủy môn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn."

