Trần Giang Hà nhún vai, lộ ra vẻ mặt dửng dưng: "Đến lúc đó ta cứ tiếp tục nuôi cá của ta, hà tất phải bôn ba đường xa, đối mặt với biết bao nguy hiểm."
"Lên bàn ăn? Cái gì lên bàn ăn?"
Tiểu Hắc lộ ra ánh mắt nghi hoặc, linh đài khẩn cấp truyền âm. Nó có dự cảm, đây hình như là từ khóa quan trọng gì đó.
"Cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Ngươi không phải vẫn ngưỡng mộ thanh lân ngư và bạch lộ có thể đi đến tiên đảo sao?"
"Đợi đến khi ngươi bị các tu sĩ bên ngoài phát hiện, ngươi cũng có thể 'lên tiên đảo', sau đó trở thành một món mỹ vị tươi ngon trên bàn tiệc của bọn họ."
Giọng nói của Trần Giang Hà vang lên trong linh đài, Tiểu Hắc lập tức chết lặng tại chỗ, đôi mắt hạt đậu lộ ra vẻ không thể tin nổi.
"Lưỡng cước thú, ngươi đừng có lừa ta, ta sẽ giận đấy."
Giọng nói run rẩy của Tiểu Hắc truyền vào trong đầu Trần Giang Hà, ánh mắt nó nhìn chằm chằm hắn cực kỳ nghiêm túc, cho thấy nó đang vô cùng sợ hãi.
"Làm sao có thể chứ? Chuyện cá tiên và chim trắng lớn đăng tiên mà tộc Hắc Tinh Huyền Quy chúng ta đời đời tương truyền, sao qua lời ngươi nói lại thành lên bàn ăn thế này? Ta không tin! Lưỡng cước thú, ngươi đang nói đùa đúng không?""Mau nói cho ta biết, là ngươi đang nói đùa đi."
Tiểu Hắc cảm thấy thế giới quan mà nó xây dựng từ nhỏ như đang sụp đổ. Thanh lân ngư và bạch lộ đều là tiên ngư, tiên điểu mà loài thủy tộc bình thường như chúng nó hằng ngưỡng vọng.
Sao có thể trở thành thức ăn được?
"Không tin?"
"Không tin."
Giọng nói kiên định của Tiểu Hắc truyền vào trong đầu hắn.
"Được thôi, qua một thời gian nữa ta sẽ mang về cho ngươi một con bạch lộ quay nguyên con, ờm, thêm cả một con thanh lân ngư kho tộ nữa."
"Hừ, ta chờ xem."
Trần Giang Hà nhìn ánh mắt ti hí đầy vẻ không tin của Tiểu Hắc, chẳng nói thêm gì nữa, đạp nước trồi lên, quay lại thuyền.
Không tạo chút áp lực cho Tiểu Hắc là không xong.
Sau này rời khỏi Kính Nguyệt hồ, Tiểu Hắc chính là lá bài tẩy của hắn.
Nếu nó lười biếng tu luyện, không dám rời khỏi hồ, thế thì còn ra thể thống gì?
Dù thế nào đi nữa, trước khi rời Kính Nguyệt hồ, hắn quyết tâm phải bồi dưỡng Tiểu Hắc đạt đến nhất giai hậu kỳ.
Thà không mua pháp khí, cũng phải dồn sức cho Tiểu Hắc đột phá.
Một con linh thú nhất giai hậu kỳ giá trị hơn nhiều so với một kiện thượng phẩm pháp khí phòng ngự.
Hơn nữa, một người là tu sĩ luyện khí hậu kỳ, một kẻ là linh thú nhất giai hậu kỳ, sự kết hợp này đủ để có chút sức tự vệ khi bôn ba tại Thiên Nam vực tu tiên giới.
Ý định đã quyết, hắn gạt bỏ tạp niệm, thu liễm tâm thần, lấy ra toàn bộ vật liệu cần thiết, bắt đầu vẽ phù.
Thấm thoắt đã hơn ba tháng trôi qua.
Theo lệ cũ, Trần Giang Hà dặn dò Tiểu Hắc phải ẩn mình sâu dưới đáy hồ, tuyệt đối không được lộ diện, tốt nhất là đừng bén mảng đến gần mặt nước hay các tuyến đường thủy.
Ngộ nhỡ có tu sĩ luyện khí hậu kỳ lái thuyền đi ngang qua, thần thức quét trúng Tiểu Hắc thì phiền phức to.
Sức hấp dẫn của một ấu thú mang huyết mạch tam phẩm thượng đẳng còn lớn hơn cả trúc cơ đan.
Uy tín của Vân gia có tốt đến mấy, đứng trước lợi ích này cũng sẽ phát điên, Dư Đại Ngưu cũng chẳng thể bảo vệ hắn, thậm chí hắn còn có nguy cơ bị sưu hồn.
Hắc Tinh Huyền Quy vốn là loài thủy tộc bình thường mang huyết mạch nhất phẩm thượng đẳng, đây là thường thức của tu tiên giới.
Nay vào tay hắn lại thành linh thú tam phẩm, nếu không bắt hắn lại tra khảo rồi sưu hồn thì mới là chuyện lạ.
Đến Kính Nguyệt phường thị, theo thông lệ, hắn ghé Kính Nguyệt Bảo Các trước tiên để bán số linh phù tích lũy trong năm.
Năm nay hắn vẽ được ba mươi lăm tấm ngũ hành độn phù, cửa hàng thu mua với giá tám phần rưỡi, tổng cộng được tám mươi chín khối linh thạch và hai mươi lăm hạt linh sa.
Trừ đi vốn liếng, lợi nhuận ròng là tám mươi hai khối linh thạch.
Hắn và Trữ Lãng phù sư mỗi người chia nhau bốn mươi mốt khối.
Số vốn gốc hắn dùng để mua bốn hộp linh mặc, năm mươi tờ hoàng chỉ tinh phẩm, còn dư hai khối linh thạch và hai mươi lăm hạt linh sa để dành hao mòn phù bút.
Kế đó, hắn sang quầy pháp khí.
Người đứng quầy không phải gã chưởng quầy béo mập hôm nọ, mà là một nữ tu dáng người cao ráo, tu vi luyện khí tứ tầng.
Chắc hẳn là con cháu Vân gia.
"Đạo hữu cần mua pháp khí gì?"
Nữ tu nhìn thấy bộ trường bào kiểu mẫu của ngư dân cấp cao trên người Trần Giang Hà, liền nói thêm: "Ngư dân cấp cao được hưởng ưu đãi giảm giá năm phần trăm."
"Túi trữ vật."
"Túi trữ vật là hàng khan hiếm lại bán chạy, hiện tại quầy chỉ còn ba chiếc, dung tích lần lượt là một phương, bốn phương và sáu phương. Không biết đạo hữu muốn loại nào?"
"Lấy chiếc một phương đi."
Một khối không gian là đủ cho hắn dùng lúc này.
Quyết định mua túi trữ vật trước tiên là kết quả sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng, bởi tu vi càng cao, tài nguyên cần mang theo ngày càng nhiều.Không thể cứ mãi vác theo cái túi vải thô này được.
Làm vậy chẳng những dễ để lộ tiền của, mà còn vô cùng bất tiện.
Đơn cử như lần này, hắn muốn mang về cho Tiểu Hắc một con bạch lộ quay nguyên con và một con thanh lân ngư kho tộ.
Nếu không có túi trữ vật thì quả thực phiền phức.
Hơn nữa, kỹ nghệ phù đạo của hắn đang ngày càng tinh tiến, chẳng bao lâu nữa có thể thử sức vẽ trung phẩm linh phù.
Một khi trở thành trung phẩm phù sư, thu nhập hàng năm sẽ tăng lên một bậc, không còn phải sống cảnh túng quẫn như hiện tại nữa.
Lại nói, mua túi trữ vật không phải là tiêu xài hoang phí, mà thực chất là chuyển linh thạch sang một dạng tích trữ khác.
Túi trữ vật vốn khan hiếm lại đắt hàng, muốn bán lại lúc nào cũng được.
Vì giá cả túi trữ vật thường xuyên biến động theo thị trường, nên cuối cùng hắn phải trả chín mươi tám khối linh thạch.
Túi trữ vật là loại đặc thù pháp khí, không cần tế luyện cầu kỳ, chỉ cần nhỏ máu nhận chủ, sau đó lưu lại thần thức ấn ký là có thể sử dụng.
Trừ phi chủ nhân tự tay xóa bỏ ấn ký, người ngoài tuyệt đối không thể mở ra, trừ khi cảnh giới chênh lệch quá lớn, dùng sức mạnh cưỡng ép phá vỡ.
Ngoài ra, nếu nguyên chủ thân vong, túi trữ vật tự nhiên sẽ trở thành vô chủ chi vật, bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể mở ra.
Trần Giang Hà vận chuyển pháp lực, đầu ngón tay bức ra một giọt máu tươi nhỏ lên túi trữ vật, ngay sau đó áp túi lên mi tâm, đánh vào thần thức ấn ký.
Ngay sau đó, hắn cảm ứng được bên trong chiếc túi nhỏ cỡ ba tấc kia lại chứa một không gian mờ ảo rộng chừng một phương.
Tâm niệm vừa động, trong không gian ấy liền xuất hiện thêm chiếc túi vải thô.
Cảm giác tùy ý dùng tâm niệm thu vào lấy ra đồ vật khiến hắn thấy vô cùng thuận tiện.
Chín mươi tám khối linh thạch bỏ ra quả thực không uổng.
Rời khỏi quầy pháp khí, hắn ghé qua quầy dược liệu mua thêm cho Tiểu Hắc bảy gốc uẩn linh hoa.
Số thuốc mua lần trước chỉ còn lại ba gốc, không đủ dùng cho năm tới.
Xong xuôi mọi việc, hắn rời Kính Nguyệt Bảo Các, đi tới phố Phúc Thọ để giao bốn mươi mốt khối linh thạch tiền chia lợi nhuận cho Trữ Lãng phù sư.
"Vậy là chỉ còn lại chín khối linh thạch, xem ra trước khi trở thành trung phẩm phù sư, khó mà có của ăn của để được."
Trần Giang Hà bất đắc dĩ than thầm một câu, rồi sải bước hướng về phía Kính Nguyệt tiên lâu.
Hắn muốn cho Tiểu Hắc nếm trải sự tàn khốc của tiên đạo.
