Phía sau tấm rèm cuốn, một bóng hình lãnh diễm mông lung hiện ra, tỏa ra vầng sáng thần thánh, khiến người ta không dám sinh lòng khinh nhờn.
Hồi lâu sau, nữ tu mới bước ra khỏi hồ tắm.
An Vũ Thiền tùy ý khoác một chiếc áo lụa mỏng, dùng dải lụa đơn giản buộc hờ ngang eo. Cổ áo hơi trễ, không che nổi đôi ngọc phong cao vút trắng ngần, để lộ một mảng lớn làn da óng ả như tuyết. Mái tóc đen ướt sũng xõa tung sau lưng, từng giọt nước vẫn tí tách lăn dài.
Bức màn sa từ từ vén lên, An Vũ Thiền thong thả bước ra, dung nhan kiều diễm ửng chút ráng hồng, đôi gót ngọc đi trần mà chẳng vương nửa hạt bụi.

