Logo
Chương 1302: Ninh Tuyết thoát khốn (1)

Nghe vậy, Ninh Phàm chỉ cười nhạt, không hề đáp lời.

Ái tình xưa nay vốn dĩ là vậy, tình càng nồng đượm lại càng dễ nhạt phai.

Tình ý mà Bạch Thiển Thiển dành cho hắn chẳng qua là chưa chạm đến đỉnh điểm, tự nhiên cũng chưa đến lúc nhạt phai.

Dù quấn quýt nồng cháy đến đâu, sớm tối bên nhau lâu ngày rồi cũng quy về bình lặng; dù yêu thương sâu đậm thế nào, qua bao năm tháng mài giũa, cũng khó lòng chống lại sự bào mòn của thời gian.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng