Thời gian chầm chậm trôi qua, ngọc thỏ lặn về tây, kim ô dần dần nhô lên.
Ánh ban mai nơi phương đông tỏa ra vẻ đẹp vô ngần.
Tử hà chậm rãi dâng lên nơi chân trời phía đông.
Thiếu niên ngồi ngay ngắn dưới gốc cây cổ thụ, ngũ tâm hướng thiên, khẽ khàng hô hấp thổ nạp. Trong cõi hư vô vô tận trên đỉnh đầu, thần hồn đang lơ lửng giữa không trung.

