Càn Long giận đến mức tay run lên bần bật.
Tám mươi hồi đầu không có lấy một câu nhắc đến phản Thanh phục Minh, nhưng từng đường dây phục bút đều hướng thẳng về phản Thanh phục Minh.
Nếu không đọc hai mươi tám hồi sau, đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết tài tử giai nhân, một câu chuyện phong nguyệt bình thường.
Nhưng khi đọc hai mươi tám hồi cuối, khắp nơi đều là máu, khắp nơi đều là xương trắng, chỗ nào cũng sặc mùi phản Thanh phục Minh.

