Dưới chân một ngọn núi vô danh.
Giữa chốn hoang vắng này có một quán trọ.
Gọi là quán trọ thì hơi miễn cưỡng, nhiều lắm cũng chỉ xem như một nơi dừng chân, vỏn vẹn có một mái che lớn và mấy chiếc bàn cũ nát bày ra đó.
Lúc này đã là giữa trưa, quán trọ này từ sáng sớm đã lục tục có người kéo đến.

