Trước đó, vì bị mọi người kiêng kỵ nên Chương Văn vẫn luôn thu mình ở tít bên ngoài, đứng ngay rìa vùng sáng, sau lưng chính là bóng tối đen kịt!
Động tác của cái tay lông xanh kia cực kỳ nhanh gọn. Nó đột ngột vươn ra từ trong bóng tối, mãi đến khi giật phăng đầu Chương Văn, đám người mới phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Đầu Chương Văn bị cái tay lông xanh kia xách ngược lên, thi thể mất đầu ầm ầm ngã gục. Cơ thể hắn dường như đã chịu phải ảnh hưởng nào đó từ trước, thể phách mỏng manh, giòn tan như tờ giấy!
Đám người ở phía đối diện lập tức tế xuất pháp bảo. Bọn họ xích lại gần nhau, ánh mắt đầy cảnh giác chằm chằm nhìn về phía Chương Văn.

