Logo
Chương 1007: Ủi ra một con đường thông thiên

Mộc mẫu bước xuống lòng sông, đạp lên tấm bạt chống nước. Miệng vừa hút một cái, hoa quả phía tây đã vơi đi nửa tấn; mồm há to, ngũ cốc phía đông tiêu tán cả ngàn cân. Cái mõm dài kia tựa như động không đáy, mặc cho hoa quả chất thành đồi, ngũ cốc vun như núi, thảy đều bị nó nuốt sạch sành sanh.

Thật đúng là:

Mõm dài lông ngắn vóc đẫy đà,

Dốc sức vun bồi mầm tâm ta.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng