"Phách Khắc, ngươi sắp thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm này rồi!"
Ngưu Chiến Sĩ nhận lấy ma dược, đổ lên hai bàn tay. Chất lỏng tỏa ra vầng sáng màu xanh biếc lấp lánh, hắn chậm rãi tiến về phía Phách Khắc.
"Không! Ngưu Chiến Sĩ!"
Thấy vậy, Phách Khắc hét lên một tiếng rồi ngừng giãy giụa. Cậu bé buông thõng hai chân, mặc cho đám nhẫn giả binh và dị hình binh gông cùm, đáy mắt xẹt qua nét thất vọng: "Ngưu Chiến Sĩ, ngài từng nói với ta, đô vật Mexico không bao giờ tháo mặt nạ của mình. Vậy mà ngài, người đô vật vĩ đại nhất mà ta từng sùng bái, lại muốn đích thân tháo mặt nạ của kẻ sùng đạo trung thành nhất sao!"

