Logo
Chương 946: Nhất chứng vĩnh chứng (2)

Tiểu Ngọc mang hoa văn âm ngư nói thêm: "Mà bây giờ chúng ta có bảy người, mỗi người một bát, ba bát còn lại mọi người có thể chia đều."

"Không."

Giang Lưu lại lắc đầu, quay sang nói với Đại Ngọc: "Ta thấy con nít mới cần nhiều protein hơn, bởi vì chúng đang tuổi ăn tuổi lớn. Đại Ngọc, ngươi thấy thế nào?"

"Chúng ta quả nhiên nghĩ giống nhau." Đại Ngọc chớp chớp mắt, nhìn thấy hai bản thể lúc nhỏ của mình đang trợn mắt há hốc mồm, liền làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng