Trần Tích Lượng không mặc quan bào tứ phẩm của Thanh Thương thành mục, thậm chí không vận văn sam sĩ tử, trông chẳng khác gì lưu dân nghèo khổ. Toàn thân hắn, thứ duy nhất coi được có lẽ là đôi ủng da sói cực kỳ chắc chắn dưới chân. Khi Từ Phượng Niên tận mắt thấy kẻ còn giống lưu dân hơn cả lưu dân này, không khỏi dở khóc dở cười. Nhưng bên cạnh Trần Tích Lượng có hơn chục kỵ Bạch Mã Nghĩa Tòng hộ giá, xem như cũng vớt vát chút thể diện cho vị thư sinh đang ở đầu sóng ngọn gió tại Bắc Lương này. Trần Tích Lượng lúc này đang đứng ở đầu một ngôi làng, dẫn theo một đám quan lại công phòng và tạp dịch đang dựng giá ròng rọc đào giếng. Ngôi làng nằm ngay vùng trũng có suối lộ thiên, là một ốc đảo nhỏ hiếm thấy trong Lưu Châu. Thông thường, những nơi chiếm giữ nguồn nước như vậy đều là đất tranh giành của nhiều thế lực cát cứ, có nước thường đồng nghĩa với máu đổ không ngừng.

