Lão nhân thấm nước bọt vào đầu ngón tay rồi lật từng trang, đọc được một đoạn: “Người nơi đây sinh ra lớn lên trên yên ngựa, coi trọng nhất là giáp binh. Lên ngựa thì gào thét tụ tập như gió, xuống ngựa thì đóng trại chăn nuôi, người người đều là lính. Lương địa có trăm vạn hộ, hơn hẳn Giang Nam có ngàn vạn, kẻ nào chiếm được đất này sẽ có được thiên hạ. Tính tình cương liệt, thà gãy chứ không cong, lòng người dễ thay đổi, dùng sự mềm mỏng không đủ để lập công, kẻ không có chiến công đặc biệt hiển hách thì không đủ để giành được công lao nơi biên cương, trấn giữ cửa ngõ. Triều ta nếu có được đất này, có thể khống chế tây bắc, thúc ngựa bắc tiến, ngày đó không còn xa. Bắc Mãng nếu có được đất này, không quá mười năm sẽ có thể ném roi xuống Quảng Lăng.”

