Logo
Chương 1891: Cổ Dao (1)

Vùng đất phía Bắc quận Xạ Lưu thuộc U Châu, chẳng biết đã trải qua mấy trăm hay mấy ngàn năm bị dòng nước xâm thực, mặt đất nứt nẻ tan hoang, khe rãnh chằng chịt, nhô lên những tòa gò đồi lớn nhỏ đủ loại hình thù. Một gã kiếm sĩ trẻ tuổi, nước da đen nhẻm, vóc người thấp bé ngũ đoản đang đứng trên đỉnh một dãy đồi lớn bằng phẳng, tầm nhìn khoáng đạt. Hắn đang dùng tay áo lau chùi thanh trường kiếm từ khi ra lò đến nay chưa từng có vỏ, tên gọi là Vô Sao. Bắc Mãng có đao tốt nhưng không có danh kiếm, giang hồ Bắc Mãng không có kiếm khách, đây là điều mà cả Bắc Mãng lẫn Ly Dương đều công nhận. Mặc dù Kiếm Khí Cận là vị kiếm đạo tông sư hiếm hoi trên đời, thanh Định Phong Ba kia lại là trọng khí có tên trên bảng kiếm phổ, nhưng cái giang hồ Ly Dương kia vẫn cho rằng Bắc Mãng không có kiếm, thậm chí còn bảo dù cho Bắc Mãng thêm một trăm năm nữa, vẫn cứ là không có kiếm.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng