Từ Phượng Niên nghĩ đến việc nàng không muốn ở cùng lão già họ Lý, bèn không nói gì thêm, lại nhắm mắt ngưng thần, khấu xỉ nuốt tân dịch, tĩnh tâm, mặc kệ đại mỹ nhân Ngư Ấu Vi ở một bên. Ngư Ấu Vi đã quen bị lạnh nhạt nên cũng chẳng sao, hứng thú bừng bừng quan sát Từ Phượng Niên hô hấp thổ nạp, nhìn lâu, nàng liền nhận ra một vài điều. Giữa ấn đường của Từ Phượng Niên từ màu đỏ sẫm chuyển sang tím nhạt, miệng hắn thở ra, mũi hít vào, chỉ thấy hắn hít vào một hơi, thở ra sáu hơi. Ngư Ấu Vi không nghe thấy tiếng hơi thở ra vào, nhưng lại thấy quanh người hắn dường như có luồng gió nhẹ thoảng qua, thậm chí nàng còn cảm nhận được một luồng khí mát lạnh thấm vào da thịt mình, thật kỳ diệu.

