Logo
Chương 2002: Liêu Đông Hổ (4)

Gã hán tử mặc kệ đám vô lại trẻ tuổi mắt cạn đến mức không chứa nổi nửa bát nước kia, cứ thế đi thẳng. Dù đã đi xa khỏi căn phòng ấy, gã vẫn còn thấy tim đập chân run. Có một câu gã không đủ mặt mũi để nói ra: khi gã bước qua ngưỡng cửa, chỉ cần người kia liếc mắt một cái, gã đã suýt chút nữa không nhấc nổi chân. Nếu không phải người kia mỉm cười, không tiếp tục "làm khó", gã đã sớm đánh trống lui quân, giương cờ trắng đầu hàng rồi. Nhưng khi gã dốc hết sức bình sinh bước ra được bảy tám bước, lưng áo đã đầm đìa mồ hôi lạnh. Dù sao cũng là một hảo hán liều mạng liếm máu trên đầu đao gần hai mươi năm, vậy mà căn bản không dám ngồi xuống, chỉ khẽ ôm quyền, nói một câu "đã quấy rầy công tử". Đợi đến khi vị công tử kia gật đầu cười nhẹ, gã mới hoàn hồn để dịch bước xoay người, nếu không e rằng sẽ phải đứng sững ở đó như một khúc gỗ chờ chết.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng