Sự dẻo dai và thói quen tác chiến của dân tộc du mục khiến nhu cầu lương thảo của Bắc Mãng thấp hơn xa so với tưởng tượng của kỵ quân Trung Nguyên. Ít nhất hiện tại Bắc Mãng vẫn không thiếu lương. Nhưng nếu có thể cử binh nam hạ vào mùa thu lúc trời cao ngựa béo, dù rơi vào tình thế giằng co, Bắc Mãng vẫn có thể ung dung tự tại hơn nhiều. Thác Bạt Khí Vận không muốn nói quá nhiều lời vuốt đuôi, huống hồ Đổng Trác và Thái Bình Lệnh quyết định nam hạ vào đầu xuân hẳn tự có lý lẽ riêng. Điều Thác Bạt Khí Vận thực sự muốn nói là nửa câu sau: nếu tuyến phía đông của Đổng Trác ngay từ đầu đã bất chấp hậu quả mà công thành, một mạch hạ được Hổ Đầu thành, thì tình hình hiện tại sẽ không đến nỗi tiến thoái lưỡng nan như vậy. Đây không phải Thác Bạt Khí Vận trách cứ Đổng Trác đánh Hổ Đầu thành không dốc sức, trên thực tế, sự bố trí của Đổng Trác không hề có vấn đề gì. Nhưng Đổng Trác đã là Nam viện đại vương, là chủ soái của trăm vạn đại quân, thì nên đưa ra được những chiến quả xứng đáng hơn.

