Từ Phượng Niên thấy Vương Sơ Đông thổi đến má phồng đỏ ửng, vẫn không chịu thôi, dáng vẻ vô cùng đáng yêu. Hắn đứng trên vách đá bên hồ, gió mát lướt qua mặt, có cảm giác phiêu du như tiên. Hắn vốn mặc một bộ bạch bào rộng rãi tay áo dài, búi tóc cài một chiếc trâm tử đàn, tay vịn đao đứng thẳng, càng thêm phong thái ngọc thụ lâm phong. Vương Sơ Đông cẩn thận len lén nhìn mấy lần, luôn cảm thấy nhìn mãi không đủ.

